Cô vừa ăn cơm vừa hỏi Trần Quế Lan về cung tiêu xã gần đó.
Trần Quế Lan gắp một miếng thịt của cô, vẻ mặt thỏa mãn: “Sao thế? Cô muốn mua đồ à, muốn mua đồ thì đi chợ phiên ấy, hai hôm nữa là đến ngày họp chợ. Người dân trong vòng tám làng mười dặm đều sẽ đến, muốn mua gì mà chẳng có, đến lúc đó chúng ta cùng đi xem.”
Tống Điềm Chi gật đầu.
Cô nhìn chằm chằm vào chiếc bánh bao mềm hơn hẳn mọi khi trong hộp cơm.
Cảm thấy mình rất cần phải đi chợ một chuyến, tích trữ thêm một ít vật tư, hơn nữa...
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

