“Đê chắn sông?” Tống Điềm Chi hỏi.
“Cô còn chưa biết à, chẳng phải dạo này mưa mãi không ngớt sao? Cấp trên nói để phòng ngừa bất trắc thôn mình phải gia cố đê chắn sông, sợ nhỡ đâu nước lũ ập đến, nhấn chìm hết cả chỗ này.”
“Văn Phong đi rồi à?”
“Tự cô đi mà hỏi anh ta ấy, rốt cuộc hai người là thế nào, rốt cuộc đã kết hôn hay chưa, chuyện quan trọng như vậy mà anh ta cũng không nói với cô à?”
Tống Điềm Chi đau đầu, còn chưa kịp nói gì thì sau lưng đột nhiên vang lên giọng nói trầm thấp của Văn Phong: “Muốn hỏi tôi cái gì?”
Tống Điềm Chi giật bắn mình, sợ hãi trước sự xuất hiện của anh, quay đầu lại, Văn Phong đang mặc một chiếc áo ba lỗ cũ màu đen, má và cổ dính đầy bụi bẩn, hai cánh tay rắn chắc lộ ra ngoài. Nhìn qua đã thấy lực lưỡng và khỏe mạnh hơn hẳn những người làm việc khác.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

