Chương 28. Em có thể ngủ được, còn anh thì không
Buổi chiều lúc Tống Cảnh Chi chẻ củi, cô liền mang theo ghế ngồi ở bên cạnh nhìn.
"Tống Cảnh Chi, Anh có thấy nóng không?"
Ở thời đại này bên trong áo sơ mi còn có một lớp áo lót, nếu cởi áo sơ mi ra phía dưới áo lót có thể nhìn thấy cơ bụng.
Từ lúc anh chẻ củi cô đã dọn đến ngồi bên cạnh, anh liền biết vấn đề này còn chưa qua đâu.
"Không nóng."
"Nhưng anh đổ nhiều mồ hôi như vậy."
"Một lát tắm nước lạnh là được."
"Hiện tại đã là mùa thu tắm nước lạnh không tốt đâu." Cô nháy mắt với anh một cái, nhanh cởi áo ra nha!!!
Tống Cảnh Chi day trán, sao cô có thể dùng lại ánh mắt đó nhìn anh chứ?
Anh chém vài nhát, múc nước rửa tay, anh nhìn cô một cái sau đó đi vào phòng.
Đường Tiêu Tiêu cho rằng anh muốn cởi áo sơ mi, cô vui vẻ đi theo anh.
Tuy nhiên vừa mới vào phòng,Tống Cảnh Chi lập tức đóng cửa, lại đè cô ở trên cửa.
"Anh.... Anh... Anh..." Khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, cô bắt đầu nói lắp, cô không dám nhìn anh, chị có thể cúi đầu. Đây là muốn giở trò lưu manh ư?
Tống Cảnh Chi ngược lại rất có hứng thú nhìn biểu hiện của cô: "Không phải muốn biết anh có cơ bụng hay không à? Em tự mình sờ đi."
Nói rồi anh nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô đặt ở trước ngực mình.
Cô có cảm giác hơi cứng, đây là cơ ngực? Cô ngẩng đầu nhìn anh, bắt gặp anh đang nhíu mày nhìn mình, như thể chắc chắn rằng mình không dám sờ.
Cô rụt bàn tay về, thử dùng ngón trỏ nhẹ nhàng chọc một cái, ngẩng đầu nhìn anh, phát hiện vẻ mặt của anh cô cắn môi, lại chọc hai cái, tùy ngượng đến đỏ mặt nhưng không chống được lòng hiếu kỳ co duỗi tay, chạm tới bụng anh hơi chọc chọc.
Chứng thực được ý nghĩ của mình cô tươi cười chọc đến cực kì vui vẻ.
Khi nghe được lời nói của cô anh bất đắc dĩ nhắm chặt mắt cúi đầu ở bên tai cô nhẹ giọng nói: "Tối nay em có thể ngủ nhưng anh thì lại không ngủ được nữa rồi."
Nói rồi anh buông cánh tay đang bị ở trên cửa, trong ánh mắt kinh ngạc của cô, anh đưa cô đến ngồi bên giường còn mình thì đi lấy nước lạnh rửa mặt.
Cô nhìn hắn tỏ ra áy náy, hai người là người yêu nhưng trong khoảng thời gian này nhiều nhất chỉ là nắm tay, hành động to gan lớn mật như vậy vẫn là lần đầu tiên làm.
Cô nhìn anh dùng nước lạnh rửa mặt một gáo lại thêm một gáo, mình chỉ có thể yên lặng đứng bên cạnh.
"Anh trai Cảnh Chi, uống nước nha~" cô dùng giọng nói ngọt ngào, nở nụ cười càng ngọt hơn.
Anh nhận lấy tách trà trong tay cô, nhìn nụ cười ngọt ngào của cô, anh uống một ngụm nước, sắc mặt âm trầm mở miệng: "Về sau lời nói thế này chỉ được nói với một mình anh, anh trai của em cũng không được!"
"Được." Cô ngoan ngoãn gật đầu.
"Chờ mẹ về, anh liền kêu mẹ cùng bác gái chọn ngày đẹp." Anh bỏ ly trà xuống tiếp tục làm công việc sẽ củi.
"Xem ngày đẹp?" Cô không phản ứng kịp.
"Ngày kết hôn của chúng ta."
Một tuần sau, quân đội truyền tin về, việc đăng ký kết hôn đã giải quyết xong, mẹ Tống cũng đã chọn được ngày đẹp, 12 tháng chạp, vừa lúc hai người có thể trải qua hết năm rồi về đội cứu hỏa.
Mỗi ngày cuối tuần anh đều cùng cô đi cắt cỏ heo đi thị xã mua thịt cho nên cô không thể đến chợ đen bán đồ hôm nay hai người đi thị xã mua chút thịt trở về thuận tiện gửi thư cho cha mẹ đường nói cho hai người biết ngày kết hôn.
Hiện tại anh đã có thể ngồi xe đạp, anh chở cô đi,nlúc về phát hiện ở trước điểm thanh niên trí thức bị một đống người vây quanh.
Hai người liếc nhìn nhau xuống khỏi xe đạp, dắt xe qua.
Bị vây ở giữa là Vương Nhị Hỷ, Trần Phượng Nha chỉ về phía cô ta mắng gì đó.
Những người khác ở điểm thanh niên trí thức đứng đằng sau Vương Nhị Hỷ vẻ mặt rất khó coi.
"Em muốn đi qua xem?" Cô cũng là thanh niên trí thức, nhưng lại thời điểm này mà tiến lên thì không được tốt.
"Anh đi cùng em." Người nhà Lưu Phú Quý, bao gồm năm cô con gái và năm chàng rể đều ở đây, anh sợ cô bị ngộ thương.
Anh nắm tay cô vòng qua phía sau nhóm thanh niên trí thức, lưu Phượng Quyên được Lưu Đống bảo vệ ở phía sau, Hà Tiểu Thiến được Từ Trạch Minh bảo vệ ở phía sau, Tào Huy đứng ở một bên xem kịch, Vương Nhị Hỷ đứng ở phía trước, đối diện với một nhà Lưu Phú Quý, còn có không ít người dân trong thôn đến xem náo nhiệt.
Lần trước Trần Phượng Nha muốn đòi lại chi phí của lửa và lương thực, Vương Nhị Hỷ lợi dụng Lưu Tiểu Bảo cản trở.
Lưu Phượng Nha liền muốn Lưu Tiểu Bảo và Vương Nhị Hỷ kết hôn.
Vương Nhị Hỉ đương nhiên không đồng ý, cộ ta vốn chỉ muốn lợi dụng Lưu Tiểu Bảo để mỗi ngày sống tốt một chút.
Cho nên trước kia cô ta luôn đối phó qua loa với Lưu Tiểu Bảo.
Trần Phượng Nha nhất định đoán được gia đình của Vương Nhị Hỷ điều kiện không tốt lắm.
Bà ta liền nói với Lưu Tiểu Bảo cho 200 tiền sính lễ để hai người nhanh chóng kết hôn.
Kỳ thật 200 phần sính lễ ở Ngọc Hồ thôn đã là rất cao, ở đây nhà có điều kiện bình thường đều là 66 hoặc 88.
Lưu Tiểu Bảo còn hứa hẹn cho Vương Nhị Hỷ thêm một cái đồng hồ, Vương Nhị Hỷ bảo Lưu Tiểu Bảo mua đồng hồ cho cô ta trước.
Không được bao lâu Trần Phượng Nha liền phát hiện, dĩ nhiên khi biết chuyện này nhà họ Lưu có ý: đồng hồ đã lấy vậy thì nhanh chóng kết hôn.
Nhưng sau đó Vương Nhị Hỷ liền đổ cho cha mẹ cô ta nói rằng họ không đồng ý cho kết hôn, cô ta khóc sướt mướt tìm Lưu Tiểu Bảo nói chia tay.
Trần Phượng Nha làm sao chấp nhận được, vì vậy liền kéo đến nói Vương Nhị Hỷ trả đồng hồ. Trả đủ 2 năm tiền ăn uống sinh hoạt và số điểm công mà Lưu Tiểu Bảo giúp cô ta tích lũy.
Vương Nhị Hỷ không đồng ý, bọn họ liền kéo người đến điểm thanh niên trí thức.
Lúc đầu ở trước điểm thanh niên trí thức chỉ có vài người, nhưng càng kéo dài thì người tụ tập càng lớn, những thanh niên trí thức khác chẳng lẽ lại ngồi xem Vương Nhị Hỷ bị một đống người vây quanh chỉ chỏ?
Sau khi hỏi rõ mọi chuyện từ chỗ Lưu Đống, các thanh niên trí thức đều đứng ở đó không ai nói gì.
Vương Nhị Hỷ lợi dụng nhà họ Lưu, trong lòng bọn họ đều biết nhưng không nghĩ đến chuyện cô ta muốn cùng Lưu Tiểu Bảo kết hôn, còn nhận đồng hồ nhà người ta.
Loại hành vi này chính là lừa đảo, mọi người ở điểm thanh niên trí thức cũng chỉ biết đứng ở một chỗ quan sát tình hình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



