Chương 27. Làm báo cáo kết hôn
Ngày hôm sau bởi vì lo lắng Tống Cảnh Chi chưa hoàn toàn khôi phục, cô không dám cùng anh ngồi xe đạp, hai người nhờ Tống Vĩ dùng xe kéo chở đi.
Bởi vì anh còn những chuyện khác cần nói, Đường Tiêu Tiêu chưa cùng anh vào phòng công an xã, ngay cả chủ nhiệm Vương khi thấy anh gọi điện thoại thì cũng ra khỏi phòng.
"Chính ủy, tôi muốn báo cáo về việc kết hôn, tạm thời không thể trở về đơn vị." Điện thoại vừa kết nối Tống Cảnh Chi liền nói thẳng mục đích.
Âm thanh đầu dây bên kia dừng lại khoảng vài giây, hiển nhiên đã bị tin tức này lạ sợ.
"Cậu có đối tượng kết hôn? Đem thông tin của đối phương báo lại đây, quân đội sẽ giúp cậu xử lý, hai người trực tiếp đi nhận giấy kết hôn là được."
"Được." Anh báo lại thông tin của Đường Tiêu Tiêu, quân đội sẽ giúp xác minh.
"Chân của cậu thế nào rồi?" Chính ủy hỏi.
"Đã có thể đi lại bình thường."
"Nhanh như vậy?" Chính ủy nghe được tin tức này thì tỏ ra vui mừng: "Cậu không cần gấp gáp, bên này đã sắp xếp kỳ nghỉ cho cậu qua đến sang năm, ở nhà nghỉ ngơi tỉnh dưỡng cho tốt!"
Lúc làm phẫu thuật bác sĩ đã nói muốn khôi phục thì ít nhất phải hơn ba tháng, còn phải cần một thời gian dài để hồi phục, cho nên hiện tại đội cứu hỏa thu xếp anh thuộc diện lính bị thương cần nghỉ dưỡng.
"Cảm ơn ban lãnh đạo." Nếu là trước kia Tống Khánh Chi nhất định sẽ vội vã trở về đơn vị nhưng hiện tại anh muốn kết hôn, hơn nữa nhiều năm anh không ở nhà ăn tết cùng cha mẹ cho nên anh không từ chối.
"Mấy tháng tiền trợ cấp tôi cho người gửi đến hai đợi cậu trở về rồi cùng nhau lĩnh?" Chính ủy nghĩ rằng anh muốn kết hôn cần phải dùng tiền gấp.
"Chờ tôi trở về đơn vị rồi cùng lĩnh đi." Anh dừng lại một chút: "Chính ủy, lúc tôi trở về đơn vị muốn mang theo vợ đi cùng."
"Haha... Được... được... Đây là muốn dẫn vợ cùng đến quân doanh?"
"Phải."
"Được, không có vấn đề gì, tôi giúp cậu xử lý."
"Cảm ơn chính ủy." Tống Cảnh Chi hỏi về tình huống ở Từ Sơn sau đó thì cúp điện thoại.
Người ở trong thôn còn phải sử dụng máy kéo hai người không thể chậm trễ thời gian nữa, phải trở về ngay.
"Em phải đi cắt cỏ heo." Sau khi cùng Tống Cảnh Chi về nhà, Đường Tiêu Tiêu đeo sọt chuẩn bị đi ra ngoài.
"Anh đi cùng em."
Cô nhìn anh có vẻ phân vân, cô không xác định anh có thể đi cùng hay không, đoạn đường lên núi hôm nay không bằng phẳng.
"Yên tâm đi không có việc gì đâu." Ngày hôm qua anh còn thử lại bài huấn luyện lúc trước hoàn toàn không gặp vấn đề gì.
"Được, nếu anh không thoải mái phải nói với em ngay."
Tống Cảnh Chi giúp cô cầm sọt, hai người thong thả ung dung lên núi.
"Cháu chào chú họ, thím họ."
"Chào chú Cảnh Chi, chào thím Đường."
Thạch đầu và một đám trẻ khi thấy hai người thì nhiệt tình chào hỏi, Tống Cảnh Chi lấy kẹo đường đưa Thạch Đầu chia cho những đứa trẻ khác.
"Hôm nay đi cắt cỏ, chú sẽ giúp thím."
"Chúng cháu chia cho chú một ít trái cây." Vừa rồi các bạn nhỏ đi hái quả dại, lúc này toàn bộ đưa đến trước mặt hai người.
Tống Cảnh Chi cười nhận lấy, vừa mới vào thu, anh cởi áo khoác mỏng bọc trái cây lại, rồi cùng Đường Tiêu Tiêu đi về phương hướng khác.
"Vì sao không đi cùng bọn nhỏ?" Cô tò mò hỏi.
"Anh muốn ở riêng với em." Anh dừng lại nắm lấy tay cô dắt cô đi.
"Đội trưởng Tống, quả nhiên sau khi đăng ký kết hôn, từ lời nói và hành động đều khác hẳn lúc trước." Còn biết đan chặt 10 ngón tay với nhau.
Tống Cảnh Chi nhìn đôi môi đỏ mọng của cô lúc khép lúc mở, ánh mắt hơi tối nhìn đi chỗ khác.
"Em qua bên kia ngồi đi, một mình anh cắt là được rồi." Anh tìm cho cô một nơi sạch sẽ để ngồi xuống, đem quần áo bảo cỏ dại đưa cho cô, để cô ngồi nghỉ ngơi.
Đường Tiêu Tiêu cũng không tranh việc với anh, người yêu giúp cô làm việc không phải là chuyện bình thường sao?
Cô nhìn anh bắt đầu cầm liềm sắc bén cắt cỏ heo, cô mở áo khoác của anh, lấy ra một quả dái, to bằng quả táo đỏ.
Cô dùng tay bóc ra rồi cho vào miệng: "chua quá!"
Tống Cảnh Chi quay đầu phát hiện cô đang bị chua đến nhăn mặt thì nở nụ cười.
"Mèo nhỏ tham ăn, đó là táo chua, lần đầu tiên ăn thử nhất định là không ăn được." Anh đưa nước cho cô: "hơn nữa bọn nhỏ hái về, là dùng để làm mứt táo."
Cho dù không làm mứt táo thì những đứa trẻ này bình thường không có gì ăn vặt ăn thứ này đã quen rồi.
Anh mặc áo sơ mi trắng, xắn cao lộ ra cánh tay cơ bắp, lúc anh không lưng cắt cỏ đường cong lưng cũng lộ ra.
Đời trước cô đã nhìn qua rất nhiều nam model, không khỏi tò mò cơ bụng anh có mấy múi?
Ánh mắt của cô vẫn luôn dừng trên người anh tuy rằng anh không quay lưng nhưng cũng sẽ phát hiện.
Anh giả vờ như không biết tiếp tục cắt cỏ heo.
Động tác của anh rất nhanh một lúc sọt có heo đã đầy, mà Đường Tiêu Tiêu không hề rời mắt.
"Dáng người của anh có đẹp không?"
"Đẹp." Chờ cô kịp phản ứng lại thì anh đã đến trước mặt cô, bỗng nhiên cô có lại cảm giác đứa trẻ hư làm việc xấu bị bắt tại trận.
Tuân theo nguyên tắc: chỉ cần mình không biết xấu hổ thì xấu hổ là người khác!
Đường Tiêu tiêuTiêu bật thốt ra một câu: "Đội trưởng Tống, anh có cơ bụng không?"
Anh vừa mới cầm lấy áo khoác, vì câu hỏi này mà sững người làm cho những trái táo chua lăn lóc rơi trên mặt đất.
Anh biết cô lớn gan nhưng không nghĩ tới cô sẽ nói ra những lời này.
Nhìn thấy phản ứng này của anh, sự hiếu kỳ của cô càng nặng hơn.
"Có không? Anh có không? Có??" Anh đang ngồi xổm trên mặt đất nhặt táo chua, cô thuận thế liền ghé sát gần mặt anh hỏi.
"Vấn đề này em từng hỏi người khác chưa?" Anh rầu rĩ lên tiếng.
"Đương nhiên không có, ngay cả anh trai em cũng chưa từng hỏi, chị mới hỏi qua một người là anh thôi đó!" Cô rất nghiêm túc đáp.
Tống Cảnh Chi thở phào một hơi, còn may!!!
"Vậy rốt cuộc là có hay không có?"
Anh nhặt hết táo chua lên sau đó đứng thẳng người, cô cũng lập tức thẳng sống lưng, đôi mắt nhìn hắn chằm chằm như đang chực chờ câu trả lời thừa nhận của anh.
Hai mắt anh tối lại, nhìn thẳng vào đôi mắt sáng ngời mang theo chút tò mò của cô.
"Muốn biết? Em tự mình sờ thử!?"
"..." Bá đạo như vậy? Đường Tiêu Tiêu lần đầu bị anh chọc đến đỏ mặt.
"Anh... Anh lưu manh!" Lời nói vừa dứt cô liền đi hướng xuống núi.
Nhìn cô vừa xấu hổ vừa tức giận anh nhếch môi cười, quả nhiên để đối phó với lưu manh thì mình cần phải lưu manh hơn.
Tống Cảnh Chi đuổi theo cô: "Giận rồi sao? Cho em kẹo nhé?"
Anh lấy từ trong túi ra một viên kẹo đường, bóc vỏ rồi đưa đến trước mặt cô. Bởi vì vừa rồi bắt cắt cỏ heo cho nên anh không thể lấy ra.
Cô liếc mắt nhìn anh há miệng ngậm lấy kẹo, hai người sánh bước đi về nhà.
Thời điểm Tống Cảnh Chi ở bên giếng nước rửa tay, cô vẫn nhìn anh hết sức chăm chú.
Cô vốn là người khó ngủ vấn đề liên quan đến cơ bụng này... Đoán chừng đêm nay sẽ không ngủ được.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)