Chương 26. Tiệc đính hôn
“Cha ơi, thế nào? Tống gia có huỷ bỏ tiệc đính hôn không?” Lưu Quý Song vừa về đến nhà, Lưu Tiểu Mai đã chạy ra hỏi.
“Huỷ cái rắm! Về sau con không được nhắc chuyện này trước mắt cha nữa!” Lần đầu tiên cha cô ta nổi giận với cô ta.
Lưu Tiểu Mai khóc nháo lên.
Mặc kệ nhà họ Quý ầm ĩ thế nào, tiệc đính hôn vẫn vô cùng náo nhiệt.
Tống Kiến Quốc và mọi người đều đến, vao gồm của con gái và con rể cũng phải gọi về.
Cơm tối là thím Thẩm và mẹ Tống cùng nhau chuẩn bị, chia ra một bên bàn nam, một bên bàn nữ.
“Tiêu Tiêu, ngày sau muốn đánh Trần Phượng Nha thì kêu chị, chị nhìn bà ta không vừa mắt từ lâu rồi!” Người nói là con dâu cả của thím Ngô, Bốc Ngọc Lan, hiện tại cô ấy đã có thai hơn 5 tháng.
“Sắp sinh đứa nhỏ thứ 2 rồi, con có thể có một chút dáng vẻ khi làm mẹ không?” Thím Ngô vừa gắp thức ăn cho con dâu vừa trách.
“Người như thế phải đánh cho một trận, không đánh thì không yên ổn.” Tống Tiểu Lan cũng phụ hoạ.
Nói xong em chồng chị dâu nhìn nhau khiến thím Ngô tức giận cho mỗi người một đũa.
“Tiêu Tiêu ăn đi.” Biết Đường Tiêu Tiêu không ăn thịt mỡ, mẹ Tống đều gắp thịt nạc cho cô.
“Thím nhỏ Đường thật lợi hại, haha, thế mà đánh cho bà già chết tiệt kia không ngóc đầu lên được?” Thạch Đầu ở bàn bên cạnh cuộn tay làm thủ thế thán phục.
"Suỵt." Bốc Ngọc Lan ra hiệu cho con trai của mình.
Thím Ngô ném cho con dâu ánh mắt sắc như dao, không cần phải nói cũng biết, cái từ bà già chết tiệt kia là từ trong miệng cô ấy nói.
“Nhà họ Lưu kia không có ai là người tốt.” Tống Tiểu Lan tổng kết một câu.
Tống Tiểu Lan nói như vậy, cũng không phải không có nguyên nhân, ngay cả 5 đứa con gái của Lưu Phú Quý và Trần Phương Nha kia, đã gả đi nhưng mỗi tháng đều sẽ dành ra thời gian cố định về nhà mẹ đẻ, lấy tiền và thương thực của nhà chồng mang về.
"Cũng không biết kia 5 dứa con rể nhà kia làm sao mà chịu được." Thím Ngô lắc lắc đầu.
“Lúc đó không biết ai lấy của ai đâu!” Mẹ Tống cười cười, đó là chuyện nhà người ta, làm sao mà mình biết được.
"Hôm nay mệt không?" Cô hỏi, hôm nay anh từ bệnh viện trở về thì không ngồi xe lăn nữa.
"Không mệt, hôm nay thật vui vẻ." Anh nhìn cô nở nụ cười.
Cô ngồi ở bên giường, đôi mắt chăm chăm nhìn anh: “Tống Cảnh Chi.”
“Hả?” Anh ngẩng đầu.
Cô chớp chớp mắt: “Em ngủ chỗ nào đây?”
Tống Cảnh Chi nhìn khuôn mặt trắng nõn xinh xắn, yết hầu bất giác trượt lên trượt xuống, sau đó khuôn mặt đỏ lên: “Tiêu Tiêu, hiện tại không được, chúng ta còn chưa cho cha mẹ em biết… chuyện này kết hôn mới được.”
“Phụt…. haha…” Đường Tiêu Tiêu bật cười: “Tống Cảnh Chi! Anh nghĩ cái gì vậy!!? Em đùa anh thôi.” Cô chọc vào bả vai anh.
“TRước tiên anh nằm xuống giường, em giúp anh xoa bóp chân.” Trước kia cô xem trên TV, người bị thương ở chân phải xoa bóp nhiều mới mau hồi phục.
“Không… không cần.” Tống Cảnh Chi nhanh chóng từ chối, anh sao có thể để Tiêu Tiêu xoa bóp chân?
“Mau lên! Xoa bóp không bao lâu em phải trở về điểm thanh niên trí thức.” Đường Tiêu Tiêu dùng giọng điệu ra lệnh cho anh.
Anh nhìn dáng vẻ nghiêm túc của cô, thật sự không thể thương lượng chỉ đành ngoan ngoãn nằm xuống.
Đường Tiêu Tiêu nhớ lại những gì hôm qua mình học được ở TV, nhẹ nhàng giúp anh xoa bóp cẳng chân.
Hiện tại vẫn là mùa hè, cách một lớp quần mỏng, Tống Cảnh Chi cảm nhận rõ ràng nhiệt độ ấm áp truyền đến từ tay cô.
“Anh đừng căng thẳng như vậy.” Đường Tiêu Tiêu nói, vốn chân của anh toàn là cơ bắp, ấn đã cứng thì chớ.
“À…được…” Tống Cảnh Chi nhắm mắt, cố gắng thả lỏng nửa người dưới, nếu Đường Tiêu Tiêu chú ý thì sẽ phát hiện hai bàn tay anh cuộn thành nắm đấm rất chặt.
20 phút sau, cô ngừng lại.
“Được rồi, ngày mai tiếp tục.”
“Hả? Ngày mai còn phải bóp?” Tống Cảnh Chi ngẩng đầu nhìn cô, cô không biết một cô gái như cô lại giúp anh xoa bóp, thì sẽ có cảm nhận gì sao?
“Đúng vậy, để anh hồi phục hoàn hảo như trước kia, mỗi ngày em sẽ xoa bóp một chút.”
"Đúng vậy, đến ngươi hoàn toàn hảo trước kia, mỗi ngày đều muốn xoa bóp một chút." Cô không cảm thấy có gì không ổn, xoa bóp chân mà thôi cũng đâu phải nơi nào nhạy cảm?
Môi mỏng của Tống Cảnh Chi mím chặt, anh không muốn nói với cô rằng không cần ấn nữa, cả người anh căng thẳng như muốn phát nổ luôn.
Lời còn chưa có cơ hội nói khỏi miệng, Đường Tiêu Tiêu nhìn sắc trời bên ngoài nói: "Em về đây."
"Được, anh tiễn em." Tống Cảnh Chi nhanh chóng ngồi dậy dáng vẻ thật sự muốn tiễn cô.
"Không cần, em vừa xoa bóp cho anh xong, anh nên nằm xuống nghỉ ngơi." Đường Tiêu Tiêu đấy anh nằm xuống, rồi nhanh chóng ra khỏi phòng.
Cô chào cha Tống mẹ Tống rồi trở về điểm thanh niên trí thức.
Chân của Tống Cảnh Chi đã có thể đi lại, cha Tống liền chuyển về phòng ngủ chung với mẹ Tống.
Sau khi Đường Tiêu Tiêu trở về điểm thanh niên trí thức, cô rửa mặt xong thì bắt đầu viết thư cho cha mẹ.
Ở trong thư cô viết chi tiết về mục đích muốn xuống nông thôn Tương Tỉnh, quan hệ với Tống Cảnh Chi, còn có cả người nhà họ Tống.
Lấy hiểu biết của cô về cha mẹ mình, đời trước cô không muốn lấy chồng bọn họ đều có thể chấp nhận, hiện tại cô cảm thấy hẳn nên thẳng thắn với họ.
Rất nhanh cô đã nhận được thư hồi âm, lúc trước cô sửa địa chỉ đến nông thôn Tương Tỉnh, còn xác định được cả thôn làng. Kỳ thực cha mẹ đã nghĩ đến, cô còn nhờ anh trai đi tìm hiểu, cha mẹ đã biết được nhân phẩm của Tống Cảnh Chi, họ chỉ lo lắng bên phía cha mẹ của Tống Cảnh Chi.
Hiện tại nhận được thư của cô thì bọn họ đã yên lòng cũng tỏ ý họ sẽ bớt chút thời gian đi Tương Tỉnh gặp cô.
Khoảng thời gian này, mỗi ngày Tống Cảnh Chi đều kiên trì đi trong sân, Đường Tiêu Tiêu cũng giúp anh xoa bóp.
... Sau đó, mỗi buổi sáng anh cùng cô lên núi cắt cỏ cho lợn, buổi chiều anh cùng cô đọc sách.
"Ngày mai chúng ta lên công an xã gọi điện thoại, thông báo chuyện kết hôn đi." Anh buông quyển sách trên tay xuống, cùng cô mặt đối mặt.
Cô nhìn thẳng về phía anh, khóe miệng nhếch lên nở nụ cười: "Vì sao đội trưởng Tống đột nhiên vội vã như vậy?"
"Anh muốn sớm ngày cưới em về nhà." Tống Cảnh Chi nói rất nghiêm túc.
Cô ôm lấy cánh tay anh, một tay khác giơ ngón trỏ vẽ vòng tròn ở ngực trái của anh, âm cuối kéo dài: "Nga~~"
"Đừng nghịch." Anh nắm chặt tay cô, vẻ mặt lộ ra sự bất đắc dĩ.
Từ lúc cô bắt đầu giúp anh xoa bóp chân, phát hiện ra anh căng thẳng tới mức cuộn tay thật chặt, cô liền thường xuyên làm vài động tác nhỏ trêu chọc anh.
Hiện tại anh không thường xuyên đỏ lỗ tai nữa, tuy nhiên chưa đăng ký kết hôn anh chỉ nắm tay cô, không cho cô trêu chọc lung tung.
"Anh phải nói là, đừng nghịch ~~" đôi mắt cô lộ ra ý cười, đồ ngốc này nghĩ cầm tay là có thể khống chế cô?
"Em đừng như vậy." Anh dùng một tay còn lại che đôi mắt của cô, dù anh có kiên định thế nào thì cũng chỉ là một người đàn ông bình thường đối diện với cô gái mình yêu, sao có thể nhẫn nhịn được sự quyến rũ này?
"Bỏ tay ra."
"Em phải hứa trước với anh đừng có nhìn anh như vậy nữa."
"Anh bỏ tay ra trước."
"Em phải hứa với anh trước."
"Anh bỏ trước."
"Em..." Cuối cùng vẫn là Tống Cảnh Chi chịu thua, anh bỏ tay xuống trước.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)