Chương 25. Tưởng Tống lão nhị tôi là bùn đất để nặn à
“Trong bì thư là tiền trợ cấp và tiền thưởng mà anh đã nhận được ở khu tai nạn lần này. Bì thư còn lại là phiếu mà tôi đã tích góp trong mấy năm qua, bên trong có phiếu ba xoay một vang, anh đã đổi sang phiếu dài hạn rồi.”
“Trên người anh vẫn còn mấy chục đồng và một ít phiếu, để lại cho em mua ít đồ ăn vặt.”
“Mấy thứ này đều cho em à?” Cô cầm sổ tiết kiệm và bì thư nhìn anh. Đây là toàn bộ gia sản của anh.
“Ừm, cho em hết đấy. Đến khi chúng ta kết hôn, em phải cho anh tiền tiêu vặt đấy nhé.” Tống Cảnh Chi cười nói.
Đường Tiêu Tiêu nhìn anh, tại sao bây giờ người này lại mặt không đỏ cũng chẳng thở dốc khi nói về chuyện này thế? Dáng vẻ ngượng ngùng ngày trước đâu rồi?
“Anh nghĩ thế này.” Anh nắm lấy tay cô: “Em hãy viết thư nói cho cha mẹ em biết về chuyện của hai chúng ta trước. Nếu họ đồng ý thì anh sẽ viết báo cáo kết hôn. Nhân lúc anh đang nghỉ phép ở nhà, chúng ta sẽ tổ chức hôn lễ, đến lúc đó em sẽ tòng quân theo anh luôn.”
“Ngay cả chuyện này mà anh cũng đã nghĩ xong rồi ư?”
“Ừm.” Anh gật đầu. Trên đường từ bệnh viện thành phố trở về, anh đã nghĩ xong chuyện này rồi.
Nếu nói bây giờ chân anh vẫn chưa khỏi, có lẽ anh sẽ do dự. Nhưng bây giờ anh đã vô cùng kiên định, anh muốn cưới cô, cả đời này chỉ có thể là cô.
Buổi chiều, tin chân của Tống Cảnh Chi đã khỏi lan truyền khắp thôn. Lúc làm việc, thím Ngô cũng nói chuyện hai người đính hôn ra ngoài.
Ở trong thôn đính hôn có nghĩa là nhà gái đã nhận sính lễ của nhà trai, đừng nói là Đường Tiêu Tiêu suốt ngày ở nhà họ Tống, cho dù cô ngủ ở nhà họ Tống cũng chẳng có ai nói một chữ không.
Cha Tống đang làm việc ngoài đồng, không ít thôn dân chúc mừng ông, nói nhà ông đã tìm được một cô con dâu tốt, gương mặt xinh xắn, lòng dạ lương thiện còn ở trong thành phố.
Cha Tống tươi cười đáp lại, đến lúc đó sẽ mời mọi người đến uống rượu mừng.
Nhưng nhà của Lưu Song Quý ở cuối thôn lại ầm ĩ. Lúc Lưu Tiểu Mai làm việc thì nghe thấy tin Tống Cảnh Chi đã đính hôn với Đường Tiêu Tiêu, nên bỏ làm, khóc lóc chạy về nhà.
“Đều tại bác gái cả, nếu không phải hôm qua bà ta gây náo loạn thì làm sao bọn họ có thể đính hôn nhanh đến thế.”
“Đính cũng đính rồi, con còn có thể làm gì được. Mẹ sẽ tìm người tốt hơn để gả con đi.” Dương Chiêu Đệ ôm lấy con gái an ủi.
Nhà bọn họ trái ngược với nhà Lưu Phú Quý. Trần Phượng Nha sinh năm cô con gái liên tiếp mới sinh được một cậu con trai. Còn nhà bọn họ lại sinh ba cậu con trai liên tiếp mới sinh được một cô con gái là Lưu Tiểu Mai.
Bình thường đều rất cưng chiều, chuyện gì cũng chiều theo ý của cô ta. Sau khi cô ta thích Tống Cảnh Chi, Dương Chiêu Đệ đã đến nhà họ Tống nói chuyện mấy lần, nhưng nhà họ Tống đều không chịu nói gì. Cô ta vẫn luôn chờ đợi, cho nên bây giờ đã hai mốt tuổi đầu rồi vẫn chưa gả chồng.
“Đều tại ba mẹ. Lúc đó anh ấy bị thương quay về, con đã nói muốn đi chăm sóc cho anh ấy, nhưng cha mẹ lại không cho. Bằng không làm sao đến lượt hồ ly tinh kia được hời.” Lưu Tiểu Mai lại đổ lên đầu cha mẹ mình.
“Chẳng phải là vì muốn tốt cho con ư? Lúc Tống Cảnh Chi được khiêng về, ai mà biết nó có thể khỏi hay không.”
“Nhưng bây giờ anh ấy đã khỏi rồi.” Lưu Tiểu Mai gào khóc: “Con mặc kệ, con muốn gả cho anh ấy.”
“Hay là ông đi nói thử xem.” Dương Chiêu Đệ hết cách với con gái, nhìn về phía người đàn ông nhà mình.
“Chuyện này phải nói thế nào? Hôm nay người ta đã làm lễ đính hôn rồi, huống chi còn cộng thêm chuyện của chị dâu vào hôm qua.” Hai nhà đã là kẻ thù thì đi nói thế nào.
“Con mặc kệ.” Lưu Tiểu Mai bắt đầu lăn qua lăn lại la lối om sòm. Trước đây chỉ cần cô ta làm như vậy, cha mẹ đều sẽ đồng ý mọi chuyện với cô ta.
:Ông hãy đi nói với lão Tống rằng, suy cho cùng chúng ta đều là người một thôn, hiểu tận gốc rễ. Rồi nói lão Tống thật thà. Nếu thật sự không được, trước tiên cứ phá hỏng lễ đính hôn ngày hôm nay cũng được.” Dương Chiêu Đệ nói, chỉ cần phá hỏng lễ đính hôn thì con gái vẫn còn cơ hội.
“Đúng đó, phá hỏng lễ đính hôn của họ.” Nghe Dương Chiêu Đệ nói vậy, Lưu Tiểu Mai chợt có tinh thần, không còn khóc lóc nữa.
Lưu Song Quý nhìn vợ và con gái, thật sự không còn cách nào khác, thế là đi ra đồng.
Thấy cha Tống đang làm việc, xung quanh lại chẳng có ai nên Lưu Song Quý đến gần.
“Ừm.”
Lý Song Quý thấy cha Tống không thích bắt chuyện với ông ta thì định bỏ đi. Nhưng ngẫm lại vì con gái, ông ta đã nhẫn nhịn.
“Vệ Quốc, tôi nói ông này. Thanh niên trí thức tri thức này không được đâu, không biết làm việc thì thôi đi, sớm muộn gì cô ta cũng sẽ quay về, tốt hơn hết vẫn là người trong thôn chúng ta hiểu rõ lẫn nhau.”
Cha Tống bỏ cây cuốc trong tay xuống, nhìn Lưu Song Quý, hóa ra người này đến là để cố tình bịa đặt con dâu nhà ông.
Lưu Song Quý vừa nhìn thấy ông lắng nghe thì biết có hy vọng: “Thanh niên trí thức Đường kia là người đanh đá. Ông nhìn dáng vẻ hung dữ của cô ta vào ngày hôm qua mà xem, làm gì có người đàn ông nào mà yêu cơ chứ. Trong khi Tiểu Mai nhà tôi vừa nghe lời vừa hiếu thảo...”
Lưu Song Quý còn chưa kịp nói hết đã bị cha Tống vung cuốc xuống chân.
“Mẹ kiếp, ông tưởng Tống lão nhị tôi là bùn đất để nặn à? Dám cố tình bịa đặt con dâu tôi, để xem ông đây có đánh chết ông không.” Cha Tống ném cuốc lao tới định đánh ông ta.
Đương nhiên là Lưu Song Quý sẽ không đứng im mặc cho ông đánh, mà trước khi cha Tống vung cuốc xuống chân ông ta, ông ta đã nhảy ra xa rồi.
“Vệ Quốc, tôi chỉ muốn tốt cho nhà ông thôi, ông hãy nghe tôi nói...”
“Nói cái đầu nhà ông, tôi đánh chết ông.” Cha Tống đuổi theo Lưu Song Quý chạy trên đồng, thu hút sự chú ý của nhiều người.
“Xảy ra chuyện gì vậy?” Lúc này đã thu hút không ít người, kể cả trưởng thôn.
“Chú hai, chú đang làm gì thế?” Trưởng thôn hiểu rõ em trai mình. Vì mình làm trưởng thôn, nên em ấy chưa từng đi gây sự, trừ phi người khác trêu chọc em ấy.
“Ông ta mắng Tiêu Tiêu nhà em, còn nói con gái ông ta tốt thế này thế kia.” Cha Tống chỉ vào Lưu Song Quý giận dữ mắng.
Thôn dân ở bên cạnh nghe cha Tống nói thế thì đều chỉ chỏ Lưu Song Quý.
“Lưu Song Quý, hôm qua chị dâu ông bị thanh niên trí thức Đường đánh thành bộ dạng như vậy, mà ông vẫn không nhớ à? Nhà họ Lưu ông và nhà họ Tống đã ầm ĩ như thế, vậy mà ông còn dám làm mai Tiểu Mai nhà ông cho Cảnh Chi. Ông có biết xấu hổ không thế?”
“Đúng đó. Ông không thấy ngại hay sao mà nói ra những lời đó?”
“Lưu Song Quý, kể từ ngày mai, ông hãy đi gánh phân một tháng.” Trưởng thôn chỉ vào Lưu Song Quý nói.
“Trưởng thôn, ông đây là công báo tư thù.” Lưu Song Quý chẳng muốn làm công việc gánh phân này, vừa bẩn vừa hôi, làm xong còn chẳng nuốt nổi cơm.
“Nếu ông cảm thấy tôi đang làm lẫn lộn việc công và việc tư trước mặt nhiều người như vậy, thế thì ông cứ việc đi lên công xã báo cáo tôi đi.” Dứt lời, trưởng thôn kéo cha Tống rời đi.
Cha Tống quay đầu lại nói với Lưu Song Quý: “Nếu tôi còn nghe thấy nhà họ Lưu các ông nói xấu một câu nào về con dâu tôi thì tôi gặp lần nào sẽ đánh các ông lần đó, mặc kệ nam nữ.”
“Tống Vệ Quốc bị chọc điên thật rồi.”
“Nếu đổi thành ông, liệu ông có đánh không?”
“Hồi nãy tôi còn nhìn thấy Lưu Tiểu Mai nhà ông ta. Vừa nghe được tin hôm nay Cảnh Chi làm lễ đính hôn đã khóc lóc quay về, tiếp theo là hai vợ chồng Lưu Song Quý này cũng chạy về theo.” Có người phụ nữ trong thôn nói.
“Chẳng phải cô nhóc nhà bọn họ luôn thích Cảnh Chi à? Lúc trước Cảnh Chi bị thương ở chân thì chẳng thấy bọn họ ngó ngàng gì đến, bây giờ khỏi rồi lại sáp tới.”
“Chuyện này còn phải hỏi sao? Trước đây là sợ Cảnh Chi nằm trên giường cả đời, còn bây giờ thấy cậu ta đã khỏe rồi, nên tiếp tục lăm le đến tiền trợ cấp của cậu ta.”
Người trong thôn đều biết, nhà Tống Cảnh Chi là nhờ vào tiền trợ cấp của anh mới xây được nhà ngói xanh, tất nhiên cũng đoán ra được tiền trợ cấp không hề thấp.
Lưu Song Quý nghe thấy lời bàn tán của mọi người, đành phải chán nản quay về.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


-904652.png&w=256&q=75)