Chương 24. Cô ấy là vợ tương lai của tôi
Đường Tiêu Tiêu nhìn về phía anh, sau khi nhận được ánh mắt kiên định của anh thì không thể nào thốt ra lời nói vốn đang định từ chối.
“Được, em dìu anh về.”
Đường Tiêu Tiêu dìu anh xuống máy kéo. Tống Vĩ định ngừng máy kéo ở cửa thôn để đi bộ đưa bọn họ về trước.
“Vâng, anh hai.”
Đợi Tống Vĩ lái máy kéo rời đi rồi, Đường Tiêu Tiêu mới dìu Tống Cảnh Chi đi về phía trước.
Quả nhiên trên đường đã gặp không ít thôn dân tan làm. Mọi người đều rất ngạc nhiên khi nhìn thấy Tống Cảnh Chi, dù gì hôm qua cũng có nhiều người nhìn thấy anh ngồi xe lăn ra ngoài.
“Cảnh Chi đã khỏe rồi đấy à?” Người hỏi là bác Thôi gái. Nhà bà ấy có quan hệ khá tốt với nhà họ Tống.
“Bác gái, cháu đã khỏe rồi ạ. Qua quãng thời gian nữa sẽ hoàn toàn bình phục.”
“Khỏi rồi thì tốt. May mà có thanh niên trí thức Đường. Cảnh Chi, cháu nhớ phải đối tốt với người ta đấy.”
“Tất nhiên rồi bác gái.”
Chào tạm biệt bác gái xong, hai người tiếp tục tiến về phía trước. Không ít người đã nghe qua chuyện hôm qua, nên không nói gì về chuyện Đường Tiêu Tiêu dìu Tống Cảnh Chi.
Mọi người đều chỉ hỏi han vài câu về chân của Tống Cảnh Chi, dù gì thân phận của cả hai đều bày ra đó, đâu thể đi tìm kích thích giống như Trần Phượng Nha.
Nhưng cũng có người lao vào họng súng, là chị em dâu với Trần Phượng Nha tên là Dương Chiêu Đệ. Trong nhà có một cô con gái, thấy Tống Cảnh Chi điển trai, là sĩ quan có tiền trợ cấp cao nên muốn kết thân.
Nhưng lần này nhìn thấy Tống Cảnh Chi nằm ngang trở về, sợ anh không khỏe nên muốn quan sát thêm. Ai ngờ còn chưa đâu vào đâu bỗng nhảy ra một Đường Tiêu Tiêu, kết quả bây giờ người cũng khỏe lên rồi.
“Ôi chao, Cảnh Chi đấy à? Bây giờ đã khỏe rồi sao? Hai đứa thế này là không được. Tôi nói này thanh niên trí thức Đường, nếu Cảnh Chi đã khỏe rồi thì cô làm thế này là không thích hợp.”
Bà ta vừa nói vừa đi về phía hai người: “Nào nào nào, Cảnh Chi, để thím dìu cháu về nhé.”
“Không cần đâu.” Tống Cảnh Chi kéo Đường Tiêu Tiêu lùi lại: “Tôi và thanh niên trí thức Đường đã đính hôn rồi, cô ấy là vợ tương lai của tôi nên chẳng có gì không thích hợp cả.”
Đường Tiêu Tiêu chớp mắt nhìn anh. Chúng ta đính hôn hồi nào, sao tôi không biết gì thế?
“Chuyện này, hai đứa mới quen chưa được bao lâu mà đã đính hôn rồi. Cháu đừng có mà lừa thím. Thím nói này Cảnh Chi, cô vợ này phải hiểu tận gốc rễ mới tốt. Nhà thím...”
“Tôi nói này Dương Chiêu Đệ, hôm qua chị dâu nhà bà mới đến bồi thường tiền, hôm nay bà lại đến gây sự. Mấy người cho rằng nhà họ Tống tôi không có ai à?” Người lên tiếng là mẹ Tống.
Tống Vĩ đi giao xe lăn, rồi nói với bà rằng Tống Cảnh Chi đã khỏe rồi nên bà ra ngoài xem, vừa hay chứng kiến cảnh tượng này.
Đường Tiêu Tiêu nhớ anh đã đi một quãng đường rất dài, cộng thêm việc đã đứng chào hỏi khá nhiều người, sợ anh chịu không nổi.
“Thím, chúng ta về trước thôi.”
“Được, về nhà thôi nào.” Mẹ Tống dìu bên còn lại của Tống Cảnh Chi. Ba người cứ thế hắt hủi Dương Chiêu Đệ sang một bên.
“Dương Chiêu Đệ, có phải bà vẫn muốn giới thiệu Tiểu Mai nhà bà cho Cảnh Chi không?” Người cất tiếng hỏi là quả phụ Tào trong thôn.
Dù là một quả phụ, nhưng vì đã ở góa hai mươi năm nay. Đầu tiên là phụng dưỡng cha mẹ chồng đến cuối đời, rồi lại nuôi nấng ba đứa con trong nhà, cho bọn họ lập gia đình nên rất có danh tiếng trong thôn.
“Tôi nói này, chuyện mất mặt như này bà đừng có mà nghĩ đến nữa. Không phải ai cũng có thể so bì với thanh niên trí thức Đường đâu.” Bà ấy cũng có mặt trong cảnh tượng ngày hôm qua.
Ban đầu bà ấy cũng cảm thấy không ổn khi thấy một cô gái như Đường Tiêu Tiêu chăm sóc cho Tống Cảnh Chi, nhưng hôm qua lời nói của Đường Tiêu Tiêu đã khiến bà ấy nhìn cô bằng cặp mắt khác xưa.
“Tôi cần bà quản chắc.” Nói xong câu này, Dương Chiêu Đệ vội vàng rời đi.
Bên cạnh quả phụ Tào còn có vài người trong thôn thích nói chuyện thường ngày. Nếu bà ta nói gì thì chưa tới một lát sau những lời đó sẽ truyền ra khắp thôn.
Bên này ba người Đường Tiêu Tiêu đã về đến nhà họ Tống. Cha Tống cũng nhanh chóng tan làm trở về. Cả cha mẹ Tống đều rất vui vẻ về sự bình phục của Tống Cảnh Chi.
“Cha, mẹ, buổi tối con muốn mời cả nhà bác cả đến nhà ăn cơm. Một là để cảm ơn bọn họ đã chăm sóc trong quãng thời gian này. Hai là con định đính hôn với Tiêu Tiêu, nên muốn mời bọn họ đến làm chứng.”
Sau bữa trưa, bốn người đang ngồi trong phòng của Tống Cảnh Chi để trò chuyện. Anh nói ra suy nghĩ của mình cho cha mẹ Tống nghe.
“Tất nhiên đính hôn là chuyện tốt. Nhưng chúng ta phải thông báo chuyện này cho cha mẹ Tiêu Tiêu.” Dĩ nhiên mẹ Tống cũng muốn mau chóng cưới cô con dâu này.
Tống Cảnh Chi biết phải thông báo chuyện này cho cha mẹ Đường, nhưng qua chuyện ngày hôm qua, bây giờ chân anh đã có thể đứng lên rồi. Nếu Tiêu Tiêu còn ra vào nhà bọn họ, sẽ khó tránh khỏi việc bị người ta lời ra tiếng vào, nhưng chỉ cần bây giờ bọn họ đính hôn thì sẽ hết.
“Lát nữa cháu sẽ viết thư cho cha mẹ cháu. Bọn họ rất tiến bộ, hơn nữa Tống Cảnh Chi tốt như thế, chắc chắn bọn họ sẽ đồng ý thôi.” Đương nhiên Đường Tiêu Tiêu biết nỗi lo lắng của Tống Cảnh Chi.
Cha Tống gật đầu nhìn mẹ Tống. Mẹ Tống đứng dậy trở về phòng mình, đến khi đi vào đã lấy ra một bao lì xì dày cộm.
“Đây là sính lễ mà thím và chú cháu đã chuẩn bị, cũng không nhiều, tổng cộng là sáu trăm sáu mươi sáu, còn lại sẽ do Cảnh Chi bổ sung cho cháu.”
Đường Tiêu Tiêu ngơ ngác nhìn Tống Cảnh Chi. Sáu trăm sáu mươi sáu? Ở trong thành phố cũng không có sính lễ nào cao đến thế?
“Tiêu Tiêu, cháu hãy nhận lấy đi. Đây là tấm lòng của chú và thím cháu. Chú biết ở trong thành phố của cháu còn phải có tam chuyển nhất hưởng (tam chuyển nhất hưởng: này là bản convert tui khum hiểu lắm hicc) Thứ này thì chú và thím cháu không có. Đây là do Cảnh Chi cho, sau này chú thím xây nhà xong thì tiền trợ cấp của Cảnh Chi sẽ do thằng bé tự cất giữ.”
*tam chuyển nhất hưởng – các mặt hàng như: radio, xe đạp, máy may và đồng hồ.
“Chú, cháu không có chê ít mà số tiền này quá nhiều rồi.” Kết hôn ở nông thôn mà sính lễ sáu trăm sáu mươi sáu đã là con số trên trời rồi.
“Em cứ nhận lấy đi, đây là tấm lòng của cha mẹ.” Tống Cảnh Chi gật đầu với cô.
“Cảm ơn chú, cảm ơn thím.” Nếu anh đã nói như thế thì cô sẽ nhận lấy.
Thấy cô nhận lấy, Tống Cảnh Chi đi tới trước tủ, lấy sổ tiết kiệm và hai bì thư trong túi hành lý quân dụng của anh ra.
“Đồng chí Đường Tiêu Tiêu.” Anh cầm món đồ trong tay đi tới trước mặt cô, vẻ mặt hơi nghiêm túc và căng thẳng.
“Có.” Thấy vẻ mặt nghiêm túc của anh, cô cũng không khỏi nghiêm túc theo.
“Cả đời này, thân xác anh đã thuộc về Tổ quốc, chỉ có trái tim là của em, hy vọng em có thể chấp nhận.” Anh đưa món đồ trong tay cho cô.
“Đồng chí Tống Cảnh Chi, cả đời này, thân xác của anh đã từng thuộc về em, mà em cũng đã chấp nhận trái tim của anh.” Cô nhận lấy món đồ trong tay anh, thẹn thùng cúi đầu.
Cha mẹ Tống thấy cô đồng ý thì nhìn nhau nở nụ cười.
“Cha đến bác cả con để mời bọn họ đến ăn tối.” Cha Tống tươi cười đi ra ngoài.
“Tiện thể ông hãy xin nghỉ giúp tôi, buổi chiều tôi phải đi chợ mua tí thịt.” Mẹ Tống cũng ra ngoài theo.
“Em không xem thử trong sổ tiết kiệm có bao nhiêu tiền à?” Anh kéo cô ngồi xuống bên giường.
“Ồ.” Cô mở sổ tiết kiệm ra, trợn tròn mắt: “4600?”
“Ừm. Tiền trợ cấp mỗi tháng của anh là 121.3 đồng, ăn cơm đều ăn ở nhà ăn của đội phòng cháy chữa cháy. Hàng tháng chỉ gửi cho cha mẹ mười đồng phí phụng dưỡng, chứ không tiêu gì khác. Đôi khi ra ngoài làm nhiệm vụ còn có thêm tiền thưởng.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
Mình thấy các truyện khác dịch là Tam chuyển một vang chứ không phải là tam chuyển một hưởng đâu nha bạn dịch giả.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)