Chương 29. Hái nấm trên núi
"Vương Nhị Hỷ, tôi nói cho cô biết nếu cô không trả lại đồ cho nhà chúng tôi thì cô nhất định phải cưới Tiểu Bảo."
"Đây là Lưu Tiểu Bảo tự nguyện cho tôi." Vương Nhị Hỷ không có ý định trả lại.
"Tôi đưa nó cho cô vì cô đã hứa sẽ cưới tôi." Lưu Tiểu Bảo đứng cạnh Trần Nguyệt Nha tức giận đến run rẩy.
Vương Nhị Hỷ đã chia tay hắn và hắn nhận ra rằng ngay từ đầu Vương Nhị Hỷ đã lừa gạt hắn.
"Trưởng thôn và đại đội trưởng đến rồi."
Hôm nay đội trưởng tình cờ đến thôn Ngọc hồ kiểm tra, cho nên khi thanh niên trong làng đi mời trưởng thôn thì đội trưởng cũng đi theo.
Khi hiểu rõ sự tình, đội trưởng nhìn về phía Vương Nhị Hỷ: "Đồng chí Vương, nhà họ Lưu nói thật sao?"
"Có vài thứ là anh ta tự nguyện cho, không phải tôi xin." Đại đội trưởng đến Vương Nhị Hỷ cảm giác hơi mất tự tin.
"Còn chiếc đồng hồ thì sao? Vì sao cô không đồng ý kết hôn với Lưu Tiểu Bảo mà lại nhận đồng hồ cậu ấy mua cho cô? Cô như vậy là phạm tội lừa đảo và sẽ phải cải tạo bằng việc lao động. Là một thanh niên có học thức, chẳng lẽ cô không biết điều đó?" Đại đội trưởng nhìn về phía cô ta.
"Anh ta kiên quyết mua cho tôi." Khi Vương Nhị Hỷ nghe tin mình sắp đi cải tạo lao động, cô ta lập tức đổ trách nhiệm cho Lưu Tiểu Bảo, bởi vì lúc đó không có người khác, ai biết trong hai người bọn họ là ai đòi mua.
"Không chính là cô muốn nó." Lưu Tiểu Bảo giương đôi mắt đỏ hoe nhìn Vương Nhị Hỷ.
"Vậy cô nên trả lại đi."
"Anh." Vương Nhị Hỷ chưa bao giờ nghĩ rằng anh ta có thể hạch toán được, ban đầu cô ta dự định khi đội trưởng đến cùng lắm thì trả lại đồng hồ.
Đường Tiêu Tiêu cùng Tống Cảnh Chi quan sát hết mọi chuyện thì dứt khoát đạp xe về Tống gia.
Chuyện này chắc chắn có ba loại kết quả, Vương Nhị Hỷ sẽ kết hôn với Lưu Tiểu Bảo, nhưng Đường Tiêu Tiêu đoán rằng cô ta sẽ không làm như vậy.
Chuyện đã ầm ĩ đến mức này Trần Nguyệt Nha lại là người như vậy, cô ta gả đi nhất định sẽ bị giày vò.
Hoặc Vương Nhị Hỷ phải trả tiền và đồ vật, hoặc là Lưu gia đi báo cảnh sát.
Khi về đến nhà hai người bắt đầu nấu ăn, hôm nay mua một ít ruột già, kiếp trước Đường Tiêu Tiêu đã từng ăn ruột già kho, hiện tại cô muốn ăn món này. (Lên gg search có món này nha haha nhưng tui vẫn không biết mùi vị nó thế nào)
Bây giờ thử làm xem.
Chỉ là xử lý rất phiền phức còn có mùi khó chịu phải rửa thật mạnh nên chuyện này cô giao cho Tống Cảnh Chi.
Đến lúc Tống gia tràn ngập mùi thơm của món kho, cha mẹ Tống cũng vừa lúc đi làm về, mang theo kết quả chuyện của Vương Nhị Hỷ.
Vương Nhị Hỷ trả lời chiếc đồng hồ cho Lưu Tiểu Bảo và trả lại tiền cùng số phiếu mà Lưu Tiểu Bảo ai cấp cho cô ta trong 2 năm qua.
Về số điểm công mà Lưu Tiểu Bảo Kiếm được khi làm việc cho cô ta và tiền ăn ở đâu ra thì rất khó tính toán, đúng là lúc có hai người cũng đang có quan hệ tình cảm.
"Thu hoạch mùa thu sắp đến rồi, cha sẽ nói với chú của con, để cho Cảnh Chi làm việc thay Tiêu Tiêu." Cha Tống vừa ăn vừa nói.
Thu hoạch bận rộn ngay cả trẻ con cũng phải đi nhặt lúa rơi ngoài đồng mẹ Tống nhất định không có thời gian về nấu cơm.
"Vậy con sẽ ở nhà nấu cơm." Như vậy cô có thể mang ra nhiều thịt hơn để cải thiện thức ăn cho nhà họ Tống.
"Đó là công việc vất vả của Tiêu Tiêu nếu mệt quá thì đợi mẹ về cũng không sao cả."
Trong mắt mẹ Tống không có lý do gì mà con dâu buộc phải nấu cơm hay làm việc.
"Không vất vả đâu ạ."
"Thu hoạch xong mùa thu Cảnh Chi cũng phải học nấu ăn nếu không về sau các con cùng đi quân đội không thể để Tiêu Tiêu đều nấu cơm được." Cha Tống nhìn Tống Cảnh Chi, ở nhà cha Tống cũng sẽ giúp nấu cơm thay mẹ Tống.
"Được." Anh gật đầu.
"Còn có những công việc nhà khác cũng phải làm, không nên học hỏi nhà người ta cái gì cũng để phụ nữ làm. Nhìn nhà chúng ta hầu hết việc nhà đều là bố con làm giúp mẹ." Mẹ Tống nói thêm.
Tại sao con gái bảo bối nhà người ta nâng niu trong lòng khi đến nhà mình lại phải làm trâu làm ngựa, chịu thương chịu khó?
"Con sẽ san sẻ cùng Tiêu Tiêu."
Đường Tiêu Tiêu bưng bát lên trong lòng cảm giác vui vẻ.
"Tiêu tiêu nếu Cảnh Chi đối xử không tốt với con, ở nhà không làm việc gì cả chỉ cần nói với thím, thím và chú sẽ đến thành phố đánh nó."
"Dạ." Tiêu Tiêu ngoan ngoãn gật đầu nói.
"Cảnh Chi, quân đội con chắc cách nhà Tiêu Tiêu không xa phải không?" Cha Tống nhìn con trai.
"Dạ đi tàu mất hơn 3 tiếng đi ô tô chắc cũng chỉ hơn 2 tiếng thôi."
"Vậy con nên đi xem một chút, gần như vậy." Mẹ Tống cười nói.
Lúc đầu còn lo Tiêu Tiêu khả xa tương lai thông gia sẽ không vui, nhưng giờ thì ổn hơn rồi, khoảng cách gần như vậy.
Mấy ngày trước trời đổ mưa Đường Tiêu Tiêu muốn lên núi thử vận may xem có nấm hay không, nên buổi chiều cô và Tống Cảnh Chi đeo sọt lên đó.
Vì trời mưa đường trên núi không dễ đi nên Tống Cảnh Chi dắt tay cô suốt.
Nấm ở bên ngoài đều bị bọn trẻ hái hết nên Tống Cảnh Chi dẫn cô vào trong rừng.
"Cẩn thận bước chân." Anh quét cành cây ở bãi cỏ gần đó phòng có rắn và côn trùng..
"Cảnh Chi bên kia có rất nhiều nấm." Đường Tiêu Tiêu chỉ về bên phải khu rừng.
Tống Cảnh Chi dẫn cô tới đó đúng là có lượng lớn nấm, ước chừng chỉ cần hái ở vị trí này xong thì có thể quay về.
Hai người nhặt nhạnh thật nhanh cho đến khi giỏ không vừa nữa.
"Ngày mai em trở lại hái thêm, sau khi phơi khô mùa đông có thể ăn được." Cô cười nói, nấm xào hay hầm đều ngon.
"Được thì cần em vui là được." Anh nhìn cô.
Anh cảm thấy Đường Tiêu Tiêu thực sự là một cô gái dễ chiều, anh đã nhiều lần đề cập với cô rằng sẽ cùng cô một thành phố xem phim hoặc mua sắm ở các cửa hàng bách hóa nhưng cô đều từ chối cô thà ở nhà nghe anh đọc sách hoặc lên núi hái trái cây và nấm dại.
"Mấy ngày nữa thu hoạch mùa thu sẽ đến không cần phải mỗi ngày đi chợ mua thịt, thịt ba chỉ và thịt gà ở nhà đều ăn được."
Đoán chắc nhất định cô sẽ mua thịt mỗi ngày để bổ sung sức khỏe cho cả nhà nên anh đã nhắc nhở ba mẹ mình từ trước.
"Thịt tươi rất ngon." Cô cũng muốn đi chợ đen để kiếm thêm tiền khi mua thịt.
"Ngủ nướng thêm một lát không tốt hơn sao?" Anh đưa tay chạm vào tóc cô.
“Anh giúp em làm việc, có lẽ sẽ vất vả đây.”
"Có phần thưởng gì không?" Vốn dĩ anh muốn nhờ cô hầm xương nước tương cho anh, kể từ khi anh ăn xương cô hầm thì ngày nào cũng nghĩ đến, anh muốn ăn nhưng xấu hổ quá không dám nhắc.
Cô nhìn anh suy nghĩ một lúc, đỏ mặt, kiễng chân lên và hôn lên mặt anh.
Cô vừa định rút lui thì anh đã ôm eo cô hôn xuống.
Cô choáng váng và nhìn anh bằng đôi mắt to ngấn nước.
Động tác của Tống Cảnh Chi rất nhẹ nhàng, chạm vào đôi môi mềm mại của cô như chuồn chuồn đạp nước sau đó buông ra.
Mãi cho đến khi anh buông cô ra Đường Tiêu Tiêu mới tỉnh táo lại.
Đây vẫn là Tống Cảnh Chi sao?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

