Chương 18. Dạy dỗ Tào Huy
“Tôi đứng ở bên ngoài, cô ta chẳng thèm để ý mà hất nước rửa chân lên người tôi.” Tào Huy nóng nảy nói, anh ta vừa mới tắm xong, trên người đã thay quần áo sạch sẽ.
Đường Tiêu Tiêu bình tĩnh đi tới bên cạnh Hà Tiểu Thiến, hai người nhìn nhau, không nói lời nào.
“Chị đã nói xin lỗi rồi.” Hà Tiểu Thiến uất ức nhìn nhóm Lưu Đống: “Bên này chỉ có tôi và Tiêu Tiêu, Tiêu Tiêu lại không ở nhà, nên tôi không biết thanh niên trí thức Tào lại ở bên này.”
“Đúng vậy, thanh niên trí thức Tào, sao anh lại ở trước cửa nhà tôi?” Đường Tiêu Tiêu chỉ vào vết nước đọng trên mặt đất và Tào Huy.
“Tôi, tôi tản bộ không được sao?” Nói đến đây, tự nhiên Tào Huy đuối lý, hôm nay trưởng thôn nói trong nhà Đường Tiêu Tiêu gửi bưu kiện còn có giấy gửi tiền tới, anh ta đã nghe thấy hết.
Hơn nữa mấy ngày nay trong thôn đều đang truyền tin, những ngày qua Đường Tiêu Tiêu đều đi chợ mua thịt về, đồ ăn ở nhà họ Tống đều rất ngon.
Tuy rằng trong phòng Hà Tiểu Thiến và Đường Tiêu Tiêu đều có rèm cửa sổ, nhưng anh ta vẫn muốn tới xem.
Lưu Đống và Lưu Phượng Quyên liếc nhìn nhau, tính tình của Tào Huy thì bọn họ đều biết.
“Ủa, Tào Huy đây còn có thói quen tản bộ sao? Lúc bắt đầu làm việc cũng không thấy anh làm việc cho tốt, tan làm lại có sức lực tản bộ nhỉ.” Vương Nhị Hỉ liếc anh ta một cái, rồi đóng cửa một cái rầm, đi vào nhà ngủ.
“Thanh niên trí thức Tào, bộ đồ anh mặc trên người cũng không phải đồ đi làm, tắm rửa xong còn tản bộ, đúng là gan dạ nhỉ?” Đường Tiêu Tiêu nhìn anh ta, rõ ràng là không tin anh ta.
“Tùy các người muốn nghĩ sao thì tùy.” Tào Huy rõ ràng có chút chột dạ, nhưng lại không muốn mất mặt.
Đường Tiêu Tiêu dùng tốc độ nhanh nhất đi lướt qua anh ta, rồi hất Tào Huy ngã xuống đất.
“A.” Một tiếng kêu thảm thiết truyền đến, Tào Huy ngã xuống đất, vừa vặn ngã trúng vũng nước kia, áo sơ mi màu nhạt trong nháy mắt đã thành màu đen.
“Ôi, thanh niên trí thức Tào, sao cái áo sơ mi này của anh còn đen thế?”
“Cô... cô....” Tào Huy ở trên mặt đất đau không dậy nổi, chỉ có thể dùng ngón tay chỉ vào Đường Tiêu Tiêu.
“Thanh niên trí thức Lưu, chị Phượng Quyên, mọi người phân xử thử đi. Cơ thể tôi nhỏ nhắn thế này, còn thanh niên trí thức Tào thì ít nhất cũng phải hơn năm mươi ký, tôi có thể quật anh ta ngã xuống đất sao?” Đường Tiêu Tiêu nháy mắt mấy cái với bọn họ.
“Không... không thể.” Hai người họ Lưu trơ mắt nói dối, tỏ vẻ rất bất đắc dĩ. Tuy rằng động tác vừa rồi của cô rất nhanh, bọn họ cũng không biết rốt cuộc cô làm như thế nào, nhưng bọn họ thật sự không có mù mà!
Nhưng rõ ràng Tào Huy này hết rình rập lại lừa người, bọn họ cũng không thể giúp anh ta, vì sao vừa rồi hai người họ không đi vào chứ.
Chỉ có Hà Tiểu Thiến che cái miệng nhỏ nhắn, nhìn Đường Tiêu Tiêu với vẻ mặt đầy sùng bái, vừa rồi cô ấy còn suýt chút nữa thì vỗ tay.
Tào Huy chật vật đứng dậy từ mặt đất, không ai làm chứng, cho dù hiện tại anh ta đi tìm công an cũng vô dụng.
Anh ta há miệng, vừa định buông lời tàn nhẫn thì bên này Đường Tiêu Tiêu đã vung nắm đấm về phía anh ta. Hà Tiểu Thiến vung chậu rửa chân về phía anh ta, nên anh ta chỉ đành ỉu xìu trở về phòng.
Chờ anh ta vào phòng, bên Lưu Phượng Quyên giơ ngón tay cái lên với Đường Tiêu Tiêu, Lưu Đống mỉm cười bất lực.
Trò khôi hài đã kết thúc, Đường Tiêu Tiêu nhanh chóng tắm rửa xong.
Buổi sáng dậy quá sớm, buổi trưa lại không ngủ trưa, hiện tại cô vừa đặt người xuống giường là có thể ngủ.
Sáng hôm sau Đường Tiêu Tiêu vác sọt đi lên núi, hai đứa nhỏ hôm qua cho cô tôm hùm đất đã ở trên núi chờ cô.
“Dì.. dì Đường, đây là cỏ cho heo mà chúng cháu lấy cho cô, để cảm ơn kẹo của dì ngày hôm qua.” Đứa trẻ lớn hơn đặt cái sọt đầy cỏ cho heo ở trước mặt Đường Tiêu Tiêu.
“Cái này dì không thể nhận của các cháu được.” Nếu cô lấy thì chẳng phải đang bóc lột chúng sao?
“Nếu dì không nhận, vậy cháu phải trả kẹo lại cho dì, chúng cháu không thể lấy được.” Đứa trẻ nhỏ hơn lấy kẹo từ trong túi ra, thời tiết nóng bức, kẹo đã hơi tan.
“Sao hai người không ăn đi?” Hai đứa nhỏ này đúng là rất bướng bỉnh.
“Dì nhận lấy cỏ cho heo của chúng cháu thì chúng cháu sẽ ăn.” Đứa trẻ lớn hơn vẫn rất kiên trì.
“Hai đứa tên là gì?” Đường Tiêu Tiêu hỏi.
“Cháu tên là Giang Đại Hà, đây là em trai cháu Giang Tiểu Hà.” Đứa trẻ lớn hơn nói.
“Đại Hà, Tiểu Hà, lần này dì sẽ nhận cỏ cho heo của các cháu, nhưng sau này đừng làm như vậy nữa được không? Dì cho các cháu kẹo không phải là vì muốn lấy đồ của các cháu.” Cô xoa đầu hai đứa bé, cười nói.
“Vâng dì, dì mau mang cỏ cho heo đi nộp đi, chúng cháu biết dì còn muốn đi chăm sóc chú Cảnh Chi nữa.” Đại Hà ý bảo cô lấy cái gùi xuống.
“Làm sao các cháu biết?”
“Mẹ cháu nói chú Cảnh Chi là người tốt, là anh hùng. Dì Đường cũng là người tốt, có ơn tất báo.” Tiểu Hà nhìn cô với vẻ mặt sùng bái.
“Thật ngoan.”
Tạm biệt hai đứa nhỏ, Đường Tiêu Tiêu đi nộp cỏ cho heo để ghi công điểm, rồi lập tức cưỡi xe chạy vào thành phố.
Cô chạy thẳng đến kế bên bệnh viện, lại tới chợ đen giao dịch mấy lần, kiếm lời ba mươi mấy đồng thì rời đi, vô cùng cẩn thận.
Ngày hôm qua phiếu thịt mà Tống Cảnh Chi cho là phiếu thịt toàn quốc dài hạn, cái này giữ lại về sau vẫn có thể dùng, cho nên cô không có tiêu.
Lấy từ không gian ra hai cái giò heo, lại đi tới khách sạn quốc doanh mua mười mấy cái bánh bao thịt lớn.
Trời nóng quá, lười nấu cơm, chuẩn bị ăn bánh bao thịt vào buổi trưa.
Thời gian trôi qua thật nhanh, đảo mắt đã hơn nửa tháng trôi qua. Từ Trạch Minh trở về Từ Sơn quay lại từ lâu và bắt đầu làm việc.
Tất cả người nhà đều không còn nữa, nhà cũng đã biến thành một đống phế tích, xử lý xong hậu sự của người nhà thì anh ấy cũng quay lại.
Mấy ngày nay, về cơ bản cứ cách một ngày là Đường Tiêu Tiêu lại đến chợ đen một chuyến, tổng cộng mỗi đợt kiếm được ba bốn trăm đồng, cô đã rất hài lòng, đây chính tiền lương một năm của công nhân bình thường đấu.
Tống Cảnh Chi cũng bởi vì được cô chăm lo, có thể thấy đã có da có thịt hơn. Ngay cả cha Tống mẹ Tống cũng đầy đặn hơn.
Hôm nay, Đường Tiêu Tiêu nấu canh đậu xanh ngâm trong nước giếng một ngày, muốn đi đưa cho cha Tống và mẹ Tống một ít.
Cô xách giỏ đi xuống ruộng, lại thấy mẹ Tống đang tranh chấp với người khác.
“Triệu Thúy Nga, tôi nói sai sao? Con trai của bà đã trở về một tháng, vẫn không thể xuống ruộng, nhất định là không khỏi rồi.” Hóa ra người cãi nhau với mẹ Tống chính là Trần Phượng Nha
“Con mẹ nó nói nhảm, Cảnh Chi của chúng tôi bị thương quá nặng, bác sĩ đều nói phải tịnh dưỡng ba tháng, còn phải làm phục hồi chức năng.”
“Còn nuôi ba tháng nữa, tôi thấy chân đã gãy đến tàn phế thì có. Để xem có cô gái nào dám gả vào nhà mấy người, cái cô thanh niên trí thức giỏi dụ dỗ ở nhà mấy người cũng sắp chạy rồi đấy.” Trần Phượng Nha càng nói càng quá đáng.
“Ngày nào cũng chạy đến nhà bà, còn không biết hai người làm chuyện xấu xa gì đâu.”
Nói Tống Cảnh Chi thì mẹ Tống có thể nhịn, dù sao đến lúc đó có thể đi lại là chứng minh được rồi, nhưng bà ta còn kéo theo Đường Tiêu Tiêu thì mẹ Tống không thể nhịn nổi.
Mấy ngày nay mẹ Tống thật sự coi cô là con gái, đương nhiên không thể nào nhìn Trần Phượng Nha phá hoại thanh danh của cô được.
“Trần Phượng Nha, tôi sẽ cho bà biết sự ghê gớm của bà đây.” Nói xong mẹ Tống lập tức muốn xông lên, nhưng đã sớm bị các thím bên cạnh kéo lại, vì biết hai người này lại sắp động tay động chân.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)