Chương 17. Có phải đàn ông hay không?
Tống Cảnh Chi bị cô nhìn đến mức tai ửng đỏ: "Cô cẩn thận..." Anh thấy một con tôm hùm đất sắp kẹp vào tay cô.
"Ây da, suýt chút nữa suýt chút nữa." Cô vội vàng thu tay về, chỉ chút nữa thôi là đã bị kẹp cho chảy máu.
"Để tôi làm." Vừa nói, anh vừa đẩy xe lăn lên trước rồi đưa tay lấy bàn chải cô đang cầm. Thế nhưng đụng phải tay cô, anh lại rụt trở về.
"..." Đến mức đó sao? Con gái như tôi còn không giống vậy.
Có người làm giúp, dĩ nhiên Đường Tiêu Tiêu cam tâm tình nguyện, cô đưa bàn chải cho Tống Cảnh Chi.
Sợ anh ngồi trên xe lăn quá cao, phải khom người thì không tiện, cô còn rất quan tâm mà dời chiếc bàn nhỏ từ gian nhà chính tới cho anh, sau đó tự cầm kéo bắt đầu cắt tôm đuôi.
Trưa hôm nay Đường Tiêu Tiêu làm món tôm đất cay tê, hoàn toàn chinh phục được khẩu vị của ba người nhà họ Tống. Ngay cả người không biết ăn cay như cô cũng ăn rất ngon lành.
Buổi trưa, cơm nước xong, cha Tống cầm vải thưa cùng thuốc vào phòng. Ông ấy thúc giục Tống Cảnh Chi vào nhà, thuốc này phải ba ngày đổi một lần, hôm nay đã đến hạn.
"Phải thay thuốc."
"Vâng." Ngay khi Tống Cảnh Chi tự đẩy xe lăn vào nhà, đã có thêm một người phía sau.
"Chú, hôm nay cứ để cháu thay thuốc đi, lúc ở khu tai nạn cháu cũng từng học một ít về y tế."
"Chậc..." Thế này không tốt lắm đâu, cha Tống nhìn về phía Tống Cảnh Chi.
"Tôi tới cũng là để chăm sóc anh mà, hơn nữa tôi cũng từng thay thuốc cho người khác ở khu tai nạn rồi." Đường Tiêu Tiêu đẩy anh vào phòng rồi nhận lấy vải thưa cùng thuốc từ tay cha Tống.
"Vậy, vậy các con cứ thay, cha đi ra ngoài trước." Cha Tống đi ra như chạy trốn.
Ra đến cửa phòng, ông ấy khẽ liếc nhìn con trai phía sau, có phải là nhà bọn họ sắp được làm đám cưới rồi hay không?
"Lên giường." Cô nhìn Tống Cảnh Chi đang đơ người ra một lúc lâu.
"Hay là để cho cha tôi làm đi, như vầy không thích hợp." Anh nghiêng đầu, không dám nhìn thẳng vào cô.
"Có gì mà không thích hợp, anh bị thương ở chân chứ đâu phải chỗ tế nhị gì."
"Nhưng..."
"Đàn ông con trai mà sao cứ lằng nhằng mãi thế? Anh có phải đàn ông hay không?"
"Cô..." Câu này đúng là có tác dụng! Tống Cảnh Chi chống hai cánh tay, dùng một chút lực là đã nhanh chóng lên được giường.
Quần ở thời đại này tương đối rộng rãi, có thể xắn lên từ phía dưới chứ không cần phải cởi.
Lúc ấy Tống Cảnh Chi ôm Đường Tiêu Tiêu ngã nhào xuống rồi bị thương, cho nên anh nằm sấp ở trên giường.
Đường Tiêu Tiêu cũng biết đại khái tại sao đời trước anh không khôi phục được. Là do đầu gối có những mạch máu và dây thần kinh quan trọng.
Nhìn qua thì băng vải trên đùi anh vòng từ giữa bắp đùi xuống đến bắp chân, chủ yếu bao bọc phần đầu gối bị tổn thương.
Cô đặt vải thưa cùng thuốc ở mép giường, nhẹ nhàng mở lớp băng cũ, nhưng sau đó lại không có bất kỳ động tác nào.
Trừ y tá ra, đây là lần đầu tiên Tống Cảnh Chi để cho con gái đụng chạm vào người. Anh nắm thật chặt gối, cố làm mình tỏ ra không căng thẳng.
Nhưng đợi thật lâu, sự mát rượi của thuốc đắp lên da thịt mà anh dự tính vẫn không xảy ra. Anh quay đầu sang thì thấy Đường Tiêu Tiêu đang che miệng, nước mắt đang rơi liên tục từ đôi mắt sáng ngời.
"Có phải thấy sợ hay không, cô đi gọi cha tôi..."
Giọng anh vang lên, cô đã vừa khóc vừa nằm lên lưng anh, ôm anh thật chặt.
"Tại sao anh phải cứu tôi chứ!"
Cô cúi người khóc lóc trên lưng anh. Ngay khoảnh khắc mở lớp băng vải ra, tim cô như chợt ngừng đập, cái này làm sao có thể gọi là chân được nữa!
Ngoài một vết sẹo lồi thật dài do giải phẫu, dưới lớp băng là rất nhiều vết thương lớn nhỏ, có cả vết thương đã lành và chưa lành được. Nhất là phần đầu gối nhìn cứ như đã bị cán qua vậy.
Nếu là ở thời đại sau này, với vết thương như vậy, dù anh có khôi phục được thì cũng không có khả năng về lại quân đội.
Ngay lúc đó, cô quên hẳn sự cách biệt giữa nam nữ của thời đại này, cũng quên bọn họ chẳng qua là người xa lạ mới quen biết mấy ngày, cô chỉ muốn ôm anh thật chặt.
Cô và anh chỉ là người xa lạ, tại sao anh có thể không màng tính mạng để cứu cô chứ?
"Tôi là nhân viên cứu hỏa, cũng là một quân nhân, kể có đó không phải cô thì tôi cũng sẽ cứu." Anh lên tiếng, sự kiên định trong giọng nói khiến cho Đường Tiêu Tiêu ngẩn ra.
"Nếu như cô sợ..." Cô gái nhỏ thấy vết thương kiểu này, sợ là bình thường.
"Tôi không sợ, tôi làm được." Cô ngồi thẳng dậy, lau nước mắt.
Cô bắt đầu thay thuốc cho anh. Dù lúc đổ thuốc tay cô còn run rẩy, nhưng nước mắt có rơi xuống cũng không dám rơi lên đùi anh.
Cha Tống mẹ Tống vẫn luôn đứng ở cửa đưa mắt nhìn nhau, sau đó lập tức trở về phòng của mình.
Thay thuốc xong, anh ngồi tựa vào đầu giường, nhìn cô đứng ở mép giường. Rồi anh mò từ dưới gối ra một ít kẹo sữa to tròn đưa cho cô.
"Ăn kẹo đi, rất ngọt."
"Xì." Cô nín khóc rồi bật cười: "Tôi cũng đâu phải là con nít."
"Có tác dụng là được."
"Tại sao anh cho Thạch Đầu kẹo trái cây mà lại cho tôi cái này?" Cô lấy một viên kẹo trên tay anh, lột giấy gói rồi bỏ vào trong miệng: "Đúng là rất ngọt."
"Kẹo này xịn, ăn ngon, để lại cho cô ăn."
Đường Tiêu Tiêu ngẩng đầu nhìn anh, quả nhiên lỗ tai của anh đã đỏ lên.
Anh nghiêng người, mở tủ đầu giường, lấy ra một cái túi vải đưa cho cô.
"Cái này cũng cho cô luôn." Đây là anh nhờ người giao liên trong thôn đi thành phố mua.
"Cho tôi hết sao?"
"Ừm." Anh gật đầu, lần này không chỉ là bên tai đỏ, đến cả mặt cũng đỏ theo.
Cô nhận lấy rồi mở túi vải ra, bên trong là một ít kẹo cùng vài món đồ ăn vặt, riêng kẹo sữa là có chừng một cân.
Cô không hỏi tại sao anh lại mua đồ ăn cho mình, vì sợ anh sẽ nói là để bù vào việc cô mua thịt nấu cơm cho nhà anh, chọc cho cô tức giận.
Trên thực tế thì Đường Tiêu Tiêu đã đúng, đó cũng là lời giải thích mà Tống Cảnh Chi nghĩ đến.
Lúc này cô không hỏi, anh cũng thở phào nhẹ nhõm.
"Anh có muốn ăn không?" Cô cầm một viên kẹo trong tay anh lên, tính mở vỏ kẹo cho anh.
"Tôi không ăn, tôi không thích ăn ngọt." Anh nói, sau đó nghĩ tới điều gì, còn nói: "Cha mẹ tôi cũng không thích ăn kẹo, không thích ăn đồ ăn vặt."
Cô nhìn anh rồi cười lên, biết anh sợ mình nói không muốn ăn thì cô lại để dành cho cha mẹ anh ăn.
Cô dời cái ghế, ngồi bên mép giường giống như hôm qua.
"Sáng sớm ngày mai tôi đi cắt cỏ heo xong sẽ lên thành phố một chuyến." Chân anh đã thành ra thế này, quả thực không nên ngày nào cũng ăn thịt muối.
"Được, đi đường chú ý an toàn." Không biết anh lại lấy từ đâu ra mấy tờ phiếu thịt: "Đây là trợ cấp tôi vừa nhận, cha mẹ tôi cũng không có thời gian đi mua thịt."
"Được." Lần này cô thản nhiên nhận lấy.
"Có muốn nghe tôi đọc sách không?" Tay kia của anh ở phía trong giường vô thức kéo ống quần xuống một chút.
"Muốn." Cô gật đầu.
Lần này Đường Tiêu Tiêu không có ngủ, trái lại cô lẳng lặng nghe anh đọc sách, thỉnh thoảng nghe được nội dung mình cảm thấy hứng thú, hai người sẽ dừng lại rồi cùng nhau thảo luận.
"Phụt." Cô nàng này cũng dữ dằn thật, Đường Tiêu Tiêu cười rồi bước nhanh hơn.
"Á, xin lỗi nhé, tôi mới vừa ngâm chân xong nên không biết anh đang ngoài cửa."
"Cô... cô..." Tào Huy chỉ Hà Tiểu Thiến, tức đến mức không nói ra lời, nhất là khi biết đây là nước rửa chân.
"Thế nào?" Hà Tiểu Thiến cố ý nói thật to cho ba người thanh niên trí thức đứng gần đó nghe được.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)