Chương 16. Chú họ là ai?
Đường Tiêu Tiêu đi theo Tống Tiểu Lan lấy công cụ. Tống Tiểu Lan đưa cho cô một cái lưỡi hái mới rồi dẫn cô đi ghi danh.
"Chị Tiêu Tiêu, lưỡi hái này thì chị cứ giữ để làm, đến khi không còn việc trên ruộng nữa thì trả lại là được. Chị phải giữ gìn kỹ, nếu để mất cái này thì phải tự đền đó." Tống Tiểu Lan dặn dò.
"Được, chị biết rồi, cám ơn em Tiểu Lan." Cô biết Tống Tiểu Lan nể mặt mẹ Tống nên mới cho cô giữ lưỡi hái mới.
Đời trước bất kể ở chợ tỉnh Hắc hay là ở Từ Sơn, những thanh niên trí thức mới tới như bọn họ đều phải dùng công cụ cũ trước. Phải đợi đến khi làm việc trôi chảy rồi mới có tư cách được dùng đồ mới.
"Lát nữa chị cứ đi cắt một gùi cỏ heo, đưa đến cho em đến số lượng là được. Nếu chị chưa biết cỏ heo trông ra sao thì có con trai của anh hai em ở đó, nó tên tắt là Thạch Đầu, chị cứ nhờ thằng bé giúp." Tống Tiểu Lan cười nói.
"Được, chị có biết." Khi ở Từ Sơn và tỉnh Hắc, cô cũng từng đi cắt cỏ heo rồi.
Chào tạm biệt Tống Tiểu Lan, Đường Tiêu Tiêu cõng cái gùi đi về phía sau núi.
Sau núi quả nhiên có rất nhiều đứa trẻ đang cắt cỏ heo, bọn trẻ cũng tò mò nhìn Đường Tiêu Tiêu, dẫu sao người trưởng thành ai cũng ngại công phân ít như vậy, nên chỉ có trẻ con mới làm cái này.
Lúc này, một đứa bé trai chừng bảy, tám tuổi từ dưới núi chạy tới: "Chị Đường, à không đúng, dì Đường."
Đường Tiêu Tiêu quay đầu nhìn cậu bé rồi bật cười: "Rốt cuộc em muốn gọi chị là chị Đường hay là dì Đường?"
"Chú họ của cháu cứ bảo phải gọi là dì Đường, nhưng rõ ràng dì là một chị đẹp mà." Đứa bé trai gãi gãi ót.
"Chú họ của em là ai?" Cô hỏi.
"Chú họ của cháu là Tống Cảnh Chi, cháu tên Tống Hoài Ân, tên ở nhà là Thạch Đầu."
"Thì ra cháu chính là Thạch Đầu." Cô cười cười sờ đầu Thạch Đầu.
"Dì Đường, chú họ nhờ cháu đưa cái này cho dì." Thạch Đầu lấy một đôi bao tay từ cái gùi ra đưa cho cô.
Đường Tiêu Tiêu nhận lấy cái bao tay, anh cũng tỉ mỉ thật.
"Anh ấy có nói gì với cháu không?" Cô ngồi xổm xuống hỏi cậu nhóc.
"Chú họ còn nói cháu phụ dì làm việc, chú sẽ thưởng kẹo cho cháu." Thạch Đầu móc từ trong túi ra một viên kẹo trái cây.
"Việc này cứ để dì làm, không cần cháu giúp đâu." Cô cười nói.
"À, nhưng vậy thì cháu sẽ không có kẹo." Thạch Đầu có chút tiếc nuối, nhưng cậu bé cảm thấy nếu như mình không giúp Đường Tiêu Tiêu làm việc thì nên trả lại cho chú họ viên kẹo này.
"Kẹo thì cháu cứ cầm đi, nếu chú họ đã cho cháu thì nó là của cháu rồi."
"Cháu được nhận?"
"Dĩ nhiên." Đường Tiêu Tiêu nhìn quanh một chút, bốn phía có chừng mười mấy đứa trẻ, cô lấy trong túi ra khoảng chừng hai mươi viên kẹo sữa màu trắng to tròn.
"Cháu giúp dì chia số kẹo này cho các bạn đi, mỗi người một viên, còn dư lại thì cháu cứ để dành ăn." Cô đặt kẹo vào trong sọt của cậu bé.
"Được."
Đường Tiêu Tiêu cười một tiếng rồi lập tức đi cắt cỏ.
"Ồ, các cháu." Đường Tiêu Tiêu nhìn cái sọt đã đầy của mình mà có chút dở khóc dở cười.
Cô chỉ vừa mới bắt đầu thôi mà cái sọt đã đầy rồi.
"Dì Đường, dì mau đi nộp cỏ heo đi." Bọn trẻ thúc giục cô.
"Dì Đường, không phải dì cắt xong cỏ heo còn phải về chăm chú họ của cháu sao? Dì đi nhanh đi." Thạch Đầu đẩy đẩy cô.
"Vậy dì xuống núi đây, các cháu cẩn thận nhé."
"Tạm biệt dì Đường."
Cô quay đầu nhìn những đứa trẻ đáng yêu này, cảm thấy có chút cảm động.
Tống Tiểu Lan kinh ngạc nhìn Đường Tiêu Tiêu chỉ mới vừa lên núi: "Chị Tiêu Tiêu, chị làm vậy là quá nhanh rồi đó."
"Không phải chị làm nhanh đâu." Cô cười rồi kể hết những chuyện trên núi.
"Mấy đứa nhỏ này cũng tốt bụng lắm, ngày nào bọn trẻ cũng gom thành nhóm hỗ trợ lẫn nhau. Tất cả mọi người cùng nhau lên núi, cùng nhau cắt đầy một cái sọt cỏ heo rồi lại cùng nhau xuống núi." Tống Tiểu Lan cười nói.
"Thì ra là như vậy." Cô lấy trong túi ra mấy viên kẹo đưa cho Tống Tiểu Lan.
"Em không ăn đâu, chị Tiêu Tiêu."
"Cầm đi." Cô nhét kẹo vào trong tay Tống Tiểu Lan rồi chuẩn bị đi về.
Cô chuẩn bị đi đến ủy ban thôn để nhận hành lý và tiền, kết quả vừa đi ra cửa đã gặp phải hai đứa bé mới vừa rồi chạy xuống núi, trong tay chúng còn cầm một giỏ tôm đất to.
"Dì Đường, cái này cho dì. Không phải là đồ quá tốt, nhưng cái này là tự chúng cháu đặt lồng ở sông bắt được đó." Đứa bé lớn hơn nói.
"Vậy dì không thể nhận được." Đây là tôm do bọn trẻ cực khổ bắt, làm sao cô nhận được chứ.
"Dì Đường, có phải dì chê hay không? Mặc dù tôm này ăn không ngon lắm nhưng ít nhiều cũng có chút thịt." Bọn trẻ có vẻ khá hụt hẫng.
Bình thường hai đứa nhỏ đi bắt tôm mang về, người nhà cũng rất chê bai. Loại tôm này nấu lên xong chỉ toàn là xác, chỉ có một chút thịt, lại còn mất công rửa sạch.
"..." Chê? Làm sao có thể, cả đời trước và hiện tại thì thứ này hoàn toàn là đồ tốt.
"Không phải, dì không ngại, dì rất thích ăn cái này." Đường Tiêu Tiêu lại lấy thêm kẹo từ trong túi ra: "Dì không thể bỗng dưng vô cớ mà nhận của hai cháu được, để dì đổi kẹo cho hai cháu nhé.”
"Nhưng mới vừa rồi dì đã cho chúng cháu kẹo rồi mà."
"Hồi nãy là hồi nãy, giờ nếu hai cháu không nhận kẹo thì dì sẽ không thể nhận số tôm sông của hai cháu được đâu."
Hai đứa bé nhìn nhau một cái: "Được ạ."
Đường Tiêu Tiêu cười đưa kẹo cho bọn trẻ, sau đó vui vẻ xách tôm đi.
"Anh, chúng ta lại nhận kẹo của dì Đường rồi." Đứa bé trai nhỏ hơn nhìn anh mình.
"Sáng sớm ngày mai chúng ta đi cắt cỏ heo sớm một chút rồi giao cho dì Đường." Đứa bé lớn hơn sờ đầu em trai một cái.
"Được." Thằng bé gật đầu.
Đường Tiêu Tiêu bỏ túi lưới bỏ vào trong gùi, sau đó đến ủy ban thôn lấy đồ đạc và tiền cha mẹ gửi đến.
Số đồ đạc này chính là rương hành lý bằng trúc lần trước cô không mang theo, còn có một bọc đồ lặt vặt, chắc là thức ăn. Số tiền được gửi đến là năm mươi đồng tiền, còn có một phong thư đựng một ít phiếu.
Sau khi đem đồ về lại điểm thanh niên trí thức, cô lấy gia vị cần dùng để làm món tôm đất từ không gian ra, sau đó đi thẳng đến nhà họ Tống. Vì phải xử lý số tôm đất nên sẽ mất chút thời gian.
"Sao cô lại xách mấy thứ này về thế?" Tống Cảnh Chi nhìn tôm hùm đất trên tay cô, có chút chê bai.
"Thì sao? Cái này là do bọn trẻ cho tôi đấy, đồ tốt."
"Nhưng thứ này ăn không ngon đâu, nếu như cô muốn ăn thịt thì sau nhà có không ít thịt đấy, cô cứ đi chọn."
"Anh im miệng, đi lấy một cái ghế xếp nhỏ tới đây giúp tôi." Đường Tiêu Tiêu bỏ tôm hùm đất vào trong chậu chứa nước, sau đó lấy bàn chải cùng kéo đã chuẩn bị trước đó ra.
Tống Cảnh Chi nhìn cô, sau đó không thể làm gì khác ngoài đẩy xe lăn đi lấy ghế xếp cho cô.
Ngồi lên chiếc ghế xếp anh vừa đem tới, cô vừa xử lý tôm đất vừa nhìn anh hỏi: "Tống Cảnh Chi, hôm nay anh nhờ Thạch Đầu đem bao tay tới cho tôi à?"
"Ừ." Anh không có chối.
"Thế mà tôi không phát hiện ra nhỉ, anh thật biết quan tâm người khác."
Ánh mắt cô nhìn anh khiến anh cảm thấy hơi mất tự nhiên một chút, anh nghiêng đầu sang chỗ khác: "Sao cô lại về sớm như vậy?"
"Căn bản là tôi không thể nào làm việc." Cô kể lại hết những chuyện trên núi và chuyện tôm cho anh một lần.
"Ở nhà có kẹo, bằng không sau này cô cứ lấy kẹo đi đổi cỏ heo với bọn trẻ đi."
Cô trừng mắt nhìn anh, người này đang quan tâm cô hả? Đúng không? Đúng không?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




Anh nhà mới đầu con hơi ngại ngùng về sau k bt thế nào n con tim anh đã dần dần lạc lối rùi
Mới đọc mà thấy ngọt ê răng