Chương 15. Ngày đầu tiên đi làm
Nghe một hồi, Đường Tiêu Tiêu bắt đầu cảm thấy cơn buồn ngủ ập tới, không bao lâu sau cô đã ngủ gục ngay mép giường.
Đây cũng là lần đầu tiên cô ngủ bên ngoài như thế này kể từ khi sống lại tới nay, nhưng lại có cảm giác ngủ rất ngon. Là do mấy hôm nay cứ lo lắng cho chân của Tống Cảnh Chi nên cô luôn ở trạng thái vô cùng áp lực.
Nhưng bây giờ, có thể là vì Tống Cảnh Chi đang ở ngay bên cạnh mà cô nằm mơ. Cô mơ thấy chân anh đã khỏe hẳn, còn đứng bên ruộng lúa nhìn cô cười.
Tống Cảnh Chi vẫn đang ngồi học thì nghe được động tĩnh bên này, nhìn sang thấy cô đã ngủ.
"Cảnh Chi..." Mẹ Tống vừa gọi vừa tính đi vào.
Tống Cảnh Chi vội vàng làm động tác ‘suỵt’ với mẹ anh, ngăn mẹ lên tiếng đánh thức Đường Tiêu Tiêu.
Mẹ Tống đi tới mép giường, đau lòng nhìn Đường Tiêu Tiêu, nhỏ giọng nói: "Con bé này, có lẽ mấy ngày nay đã không thể nào ngủ ngon."
"Mẹ, có chuyện gì không?"
"Không có gì, mẹ và cha con đi làm đây. Buổi chiều cha mẹ sẽ về sớm một chút để làm cơm, đừng để cho Tiêu Tiêu bận rộn."
"Vâng." Anh gật đầu.
Mẹ Tống và cha Tống đi làm việc. Tống Cảnh Chi biết bây giờ điều đúng đắn nhất anh nên làm hẳn là kêu cô tỉnh lại, để cho cô trở về điểm thanh niên trí thức mà ngủ.
Nhưng nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đang ngủ say sưa, còn hơi nở nụ cười, anh không đành lòng.
Lại còn thấy cô kê mặt lên tay nên đổ một lớp mồ hôi mỏng, anh cầm quạt lá bên cạnh lên nhẹ nhàng quạt cho cô.
Hôm sau là ngày làm việc đầu tiên của Đường Tiêu Tiêu và Hà Tiểu Thiến, hai người dậy từ rất sớm.
Sau khi ăn điểm tâm xong, hai người đi theo Lưu Phượng Quyên tới sân phơi lúa. Mỗi ngày trước khi đi làm nông, mọi người phải đến sân phơi lúa để phân chia công việc.
Nhưng với người mà khi không phải thời điểm bận rộn chỉ cần làm việc cắt cỏ heo như Đường Tiêu Tiêu, thì hôm nay chủ yếu chỉ là tới nhận người.
"Đó chính là cô bé tới đây trả ơn Tống Cảnh Chi sao? Nhìn xinh xắn thật." Lúc này có mấy cô bác bắt đầu bàn tán.
"Đúng vậy, nhìn thì có vẻ yếu đuối, không ngờ lại có tấm lòng như thế, thật sự không tệ đâu."
"Đúng vậy đó, tốt tính thật. Người bình thường làm gì có ai chạy tới cái thôn xa xôi như chỗ chúng ta chỉ vì trả ơn đâu."
Hai ngày nay chính thím Ngô đã cổ động tuyên dương ở trong thôn, nói Đường Tiêu Tiêu là một cô gái tốt, biết báo đáp ân tình.
Ban đầu mọi người trong thôn bàn luận rất sôi nổi chuyện Tống Cảnh Chi bị thương trở về. Bây giờ Đường Tiêu Tiêu đến đây trả ơn, mọi người mới biết là vì anh cứu người mới bị thương.
Bây giờ mọi người đều đang truyền tai nhau chuyện Tống Cảnh Chi người tốt gặp may, Đường Tiêu Tiêu tri ân báo đáp.
Cũng không có ai nói lời khó nghe gì về chuyện hai ngày nay cô ra ra vào vào nhà họ Tống. Nếu có ai nhắc tới thì sẽ lập tức có người phản bác, người ta đang trả ơn, sao có thể có suy nghĩ xấu xa như vậy?
"Nhưng mà dáng vẻ cô ta cứ như con hồ ly tinh vậy, mọi người thử nhìn mấy đứa thanh niên trong thôn này đi, ánh mắt đứa nào đứa nấy cũng dán chặt lên người cô ta." Người đang nói chuyện chính là mẹ của Lưu Tiểu Bảo.
"Trần Phượng Nha kia, bà nói ai là hồ ly tinh đấy? Làm ơn giữ miệng mồm sạch sẽ chút đi." Mẹ Tống nghe bà ta nói Đường Tiêu Tiêu như vậy thì không vui.
"Tôi có nói bà à? Bà cứ xem con nhỏ đó như bảo bối vậy, bộ nó là con dâu nhà bà hả?" Bình thường Trần Phượng Nha cũng không thân thiết gì mấy với mẹ Tống.
Nhà ngoại của Trần Phượng Nha và mẹ Tống ở cùng một thôn, hai người gả đến thôn này gần như cùng một thời điểm. Thế nhưng Trần Phượng Nha lại mang thai trước nên vô cùng đắc ý, cảm thấy mình tốt đẹp hơn hẳn so với mẹ Tống.
Kết quả là bà ta sinh liên tiếp năm cô con gái, còn mẹ Tống vừa mang thai lần đầu đã sinh được Tống Cảnh Chi. Sau đó Trần Phượng Nha phải sinh được Lưu Tiểu Bảo thì chuyện này mới dừng lại.
"Trần Phượng Nha, bà lại ầm ĩ cái gì đó? Cả thôn này cái miệng bà là lớn nhất đấy." Ngay lúc này thím Ngô cũng đi tới bên cạnh mẹ Tống. Cả hai người là chị em dâu, đã thân thiết với nhau từ khi còn trẻ.
Bởi vì mẹ chồng của hai người qua đời sớm, mẹ Tống chỉ có một mình Tống Cảnh Chi, còn thím Ngô lại có đến bốn đứa con, cho nên mẹ Tống lại giúp chị dâu là thím Ngô chăm lo cho bọn trẻ.
Khi đó cuộc sống khó khăn, mẹ Tống còn lấy cả phần lương thực ít ỏi trong nhà ra chia cho bọn trẻ nhà thím Ngô ăn, cho nên quan hệ hai nhà vẫn luôn rất tốt.
Tống Cảnh Chi vắng nhà quanh năm, bọn trẻ nhà thím Ngô cũng sẽ thường xuyên sang thăm cha Tống mẹ Tống, giúp chú thím làm nương hay trông nom nhà cửa.
Dù sao thím Ngô cũng là vợ của trưởng thôn. Có bà ấy lên tiếng, Trần Phượng Nha không dám nói thêm gì nữa.
Đường Tiêu Tiêu nghe được tiếng động bên này nên nhìn sang, mẹ Tống thấy cô bèn vẫy vẫy tay.
Cô lên tiếng chào hỏi Hà Tiểu Thiến và Lưu Phượng Quyên, sau đó đi về hướng mẹ Tống.
Mẹ Tống dắt tay cô, nói với những cô bác đứng chung quanh: "Sau này Tiêu Tiêu sẽ là con gái tôi, hễ ai mà nói con bé một câu nào không tốt thì chính là đang làm khó dễ với Triệu Thúy Nga tôi đấy."
"Thúy Nga, em yên tâm, nếu có ai dám bắt nạt thanh niên trí thức Tiểu Đường đây, chị sẽ là người đầu tiên không đồng ý." Thím Ngô mỉm cười nhìn Đường Tiêu Tiêu.
"Cháu cám ơn hai thím." Cô cười tươi, tiếp nhận tấm lòng của mọi người.
Trên đài, Tống Kiến Quốc đã phân công xong cho mọi người, ông liếc nhìn Đường Tiêu Tiêu trong đám người.
"Mọi người đều biết, thanh niên trí thức Đường đến thôn chúng ta là để trả ơn. Bởi vì ngày thường phải chăm sóc cho Cảnh Chi, cô ấy sẽ không có thời gian để làm nông. Cho nên trừ những thời điểm bận rộn, cô ấy sẽ chỉ làm việc cắt cỏ heo."
Bên dưới lập tức bàn tán ầm ĩ, Tống Kiến Quốc khoát tay một cái.
"Mọi người cứ yên tâm, thanh niên trí thức Đường cam kết cắt được bao nhiêu cỏ thì chỉ nhận bấy nhiêu công điểm, sẽ không gây thêm một chút xíu phiền toái nào cho bà con trong thôn."
Ông ấy nói xong, những lời bàn tán phía dưới mới dừng lại, chỉ cần không ảnh hưởng đến việc phân chia lương thực trong thôn thì sẽ không có ai thèm quan tâm cô kiếm được công phân hay không.
"Thanh niên trí thức Đường, chiều hôm qua hành lý và số tiền được chuyển cho cô đã đến nơi, lát nữa cô sang ủy ban thôn cầm về đi, cả thanh niên trí thức Hà nữa."
Vốn dĩ chuyện này có thể để nói riêng sau nhưng lý do Tống Kiến Quốc nói ra ngay trước mặt tất cả mọi người là vì muốn cho mọi người biết điều kiện gia đình của Đường Tiêu Tiêu rất tốt, chớ nhìn chằm chằm chuyện người ta không được nhiều công điểm.
Đường Tiêu Tiêu cũng nghĩ như vậy. Dẫu sao cô mới tới đã mua một chiếc xe đạp, lại thường xuyên sang nấu món thịt cho nhà Tống Cảnh Chi, trưởng thôn nói như vậy quả thật đã giảm bớt cho cô không ít phiền toái.
Còn về những người cứ để ý chuyện của cô mãi, cô còn không để vào mắt. Nếu dám lại gần kiếm chuyện thì phải hỏi thử quả đấm của cô đi.
"Tiêu Tiêu, thím nói con nghe, sau núi có không ít đứa trẻ cũng đến cắt cỏ heo. Cháu nhớ để ý đi cùng bọn trẻ, nhất định không được đi sâu vào núi, có heo rừng đấy. Lát nữa cháu cứ theo Tiểu Lan đi lấy dụng cụ." Mẹ Tống kéo Đường Tiêu Tiêu lại, giới thiệu Tống Tiểu Lan cho cô biết.
"Chị Tiêu Tiêu." Tống Tiểu Lan là con gái út nhà Tống Kiến Quốc, là em gái họ của Tống Cảnh Chi. Cô ấy nhỏ hơn Đường Tiêu Tiêu mấy tháng, là người chấm công trong thôn.
"Được, Tiểu Lan, vậy sau này xin làm phiền em."
"Cháu cắt cỏ heo xong cứ về nghỉ ngơi đi, hôm nay không cần đi thành phố mua thức ăn, ở nhà có khô gà, thịt muối và cá khô, để buổi trưa thím về nhà nấu cơm." Mẹ Tống kéo tay Đường Tiêu Tiêu lại dặn dò.
"Vâng, cháu biết rồi thím."
Cho đến khi mấy cô bác thân thiết với mẹ Tống bắt đầu thúc giục, bà ấy mới buông tay Đường Tiêu Tiêu ra.
"Chị thấy em thật sự xem thanh niên trí thức Tiểu Đường này là con gái ruột rồi đó." Sau khi kéo mẹ Tống đi, thím Ngô nhỏ giọng chọc ghẹo.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



