Chương 19. Tôi không muốn tiền, tôi muốn báo công an
Thế nhưng lúc này một bóng người màu hồng nhạt chạy tới trước mặt bọn họ, đầu tiên là quật vai Trần Phượng Nha ngã sấp xuống mặt đất.
Sau đó lập tức cưỡi lên người bà ta, rồi vả miệng bà ta, trong miệng còn nói mấy lời hùng hồn đầy lý lẽ.
“Cho bà nói Tống Cảnh Chi tàn phế này... cho bà nói này... tôi đánh chết loại người nhiều chuyện như bà…”
Mọi người xung quanh đều nhìn đến ngây người, thanh niên trí thức Đường này bình thường dịu dàng yếu ớt, sao lại... lại…
Vẫn là thím Ngô kịp thời phản ứng: “Mau... mau kéo ra!”
Hai thím có sức lực lớn lập tức kéo ra: “Sao... sao kéo không được vậy?”
Đường Tiêu Tiêu sử dụng sức mạnh bí mật, vẫn còn đang ra sức đánh. Đánh cũng đã đánh rồi, đánh một lần mà không đủ thì cô không còn là Đường Tiêu Tiêu nữa.
“Mau đi tìm trưởng thôn đi.”
Trên bờ ruộng bên kia, một bóng dáng nho nhỏ nhanh chóng chạy về phía nhà họ Tống.
Cho đến khi đánh cho Trần Phượng Nha nhổ ra một cái răng, cô mới buông tay, cuối cùng hai thím này cũng kéo cô ra được.
“Cô... cô dám đánh tôi...” Trần Phượng Nha bò trên mặt đất mấy cái, cũng không đứng lên được.
“Tôi đánh bà thì đã làm sao? Tống Cảnh Chi là anh hùng, bà dám mắng anh ấy tàn phế. Tôi lại là thanh niên trí thức từng cứu nạn ở khu vực thiên tai, là người tình nguyện được nhận cờ thưởng. Bà dám nói xấu quan hệ của chúng tôi, tôi có thể báo công an, bắt bà đi xử bắn.”
Cả người Đường Tiêu Tiêu run lên chỉ vào Trần Phượng Nha đang ở trên mặt đất rồi lớn tiếng nói, nói xong nước mắt lập tức chảy ra.
Đường Tiêu Tiêu thật sự đã từng nhận cờ thưởng, là lúc cha mẹ cô tới đón cô, chính quyền thành phố Từ Sơn tự mình ban phát.
Các thím ở bên cạnh nhìn một loạt thao tác của cô, vừa rồi không phải cô gái này còn rất dũng cảm sao? Sao lại khóc rồi?
Sau đó mọi người lại nghĩ, nếu là ai mà chẳng tức giận chứ. Nói ân nhân cứu mạng của mình là đồ tàn phế, mình đến báo ân mà còn bị nói là hai người đang làm chuyện xấu xa.
Đường Tiêu Tiêu càng khóc càng đau lòng, mẹ Tống nhanh chóng đi tới bên cạnh cô, ôm cô nhẹ giọng an ủi.
“Trưởng thôn tới rồi.” Không biết là ai hô lên.
Trưởng thôn nhìn một người chảy máu ở trên mặt đất, còn một người đang đứng khóc. Không phải nói thanh niên trí thức Đường đánh Trần Phượng Nha ư, sao thanh niên trí thức Đường còn đang khóc?
Cha Tống ở phía sau trưởng thôn đi tới bên cạnh mẹ Tống và Đường Tiêu Tiêu, dáng vẻ bảo vệ nghé con này khiến khóe miệng thím Ngô không khỏi co rút.
“Trưởng thôn, tôi muốn báo công an để tố cáo Trần Phượng Nha nhục mạ anh hùng, tố cáo bà ta nói xấu anh hùng và tình nguyện viên đã từng được nhận cờ thưởng, làm chuyện xấu xa.” Vừa nói cô lại khóc, càng khóc càng lớn tiếng.
“Cái gì?” Có lẽ đây là lần đầu tiên trưởng thôn nghe thấy người đánh người muốn kiện người bị đánh.
Nhưng trưởng thôn vẫn biết thân phận quân nhân của Tống Cảnh Chi, còn có thân phận từng nhận cờ thưởng của Đường Tiêu Tiêu, đều là người được bảo vệ.
Tuy nhiên nếu thật sự báo công an cũng có ảnh hưởng đối với thôn, nhưng Tống Cảnh Chi là cháu trai ông ấy, ông ấy cũng không thể nhìn anh chịu uất ức được.
Nhưng thanh niên trí thức Đường này lại thật sự đánh người, không bị phạt cũng phải bồi thường tiền, điều này thật sự muốn làm khó ông già này rồi?
Lúc này, Đường Tiêu Tiêu ngẩng đầu, nháy mắt mấy cái với trưởng thôn.
“Trưởng thôn, cũng không thể báo công an, không nói đến chuyện báo công an thì Trần Phượng Nha sẽ bị bắn chết hoặc là ngồi tù, năm nay danh hiệu tiên tiến của thôn chúng ta cũng sẽ mất.” Kế toán trong thôn nói.
Trưởng thôn còn chưa nói chuyện, Trần Phượng Nha từ trên mặt đất mới vừa bò dậy, nghe được hai từ bắn chết và ngồi tù, sợ tới mức lại ngã sấp xuống đất.
Vừa rồi bà ta nghe Đường Tiêu Tiêu nói bắn chết, cho rằng cô đang hù dọa bà ta, không ngờ lại là sự thật.
Lúc này, chồng Trần Phượng Nha đi đến vừa vặn nghe được những lời này, tức giận đến đạp bà ta hai phát: “Cho bà lắm mồm này.”
“Trưởng thôn, việc này nhất định phải cho thanh niên trí thức Đường và đồng chí Tống một sự công bằng, bằng không tập thể thanh niên trí thức chúng tôi sẽ đến ban công tác thanh niên trí thức tố cáo chuyện thôn mọi người bao che.” Từ Trạch Minh tiến lên một bước.
Trưởng thôn qua lại một vòng ở trên người ba người, thầm cảm thán ba người này phối hợp thật hay, đúng là không phục cũng không được: “Mọi người muốn thế nào mới không đi báo công an?”
Đường Tiêu Tiêu nhìn Từ Trạch Minh một cái, cô không biết tình huống nhà Trần Phượng Nha, nhưng Từ Trạch Minh tới lâu hơn nên vẫn biết đôi chút.
Năm đứa con gái nhà bà ta kiếm được không ít tiền sính lễ, đều để tích góp lấy vợ cho Lưu Đại Bảo, mỗi tháng năm người con gái còn bị ép trở về đóng tiền dưỡng lão.
“Thế này đi, thanh niên trí thức Đường, nể tình người trong thôn và trưởng thôn, cứ để đồng chí Trần Phượng Nha bồi thường cho cô và đồng chí Tống mỗi người ba trăm đồng có được không?”
Các thôn dân ở gần đó bắt đầu nghị luận, nhiều tiền như vậy, bình thường bọn họ còn chưa từng nghe thấy.
“Nói cái gì? Sao không đi cướp đi? Người trong thôn chúng ta một năm mới có được thu nhập mấy chục đồng.” Lưu Phú Quý, chồng của Trần Phượng Nha mặc kệ, một người ba trăm, hai người là sáu trăm đồng lận đấy.
Đầu năm nay gạo bao nhiêu tiền một cân? Thịt bao nhiêu tiền một cân?
“Vậy coi như tôi chưa nói, thanh niên trí thức Đường đưa chìa khóa xe của cô cho tôi đi, tôi đi báo công an.” Từ Trạch Minh đưa tay, hỏi Đường Tiêu Tiêu chìa khóa.
Đường Tiêu Tiêu cầm chìa khóa đưa cho anh ấy, Từ Trạch Minh cầm lấy chìa khóa định rời đi.
“Thanh niên trí thức Từ, cậu chờ một chút, chờ một chút.” Trưởng thôn và kế toán kéo một cánh tay của Từ Trạch Minh lại.
“Kéo tôi làm gì? Các người cũng muốn vào đồn công an sao?”
Trưởng thôn và kế toán vừa nghe lời này, lập tức buông lỏng tay ra.
“Lưu Phú Quý, còn không về nhà lấy tiền, thật sự muốn nhìn vợ ông bị bắn chết sao?” Kế toán là người biết tính toán nhất ở trong thôn, đương nhiên biết nhà họ Lưu có số tiền này hay không.
“Tôi.” Lưu Phú Quý nhìn Trần Phượng Nha bị đánh thành đầu heo ở trên mặt đất, nói thật là muốn để bà ta bị bắn chết cho rồi.
“Lưu Phú Quý, ông không muốn cứu tôi?” Trần Phượng Nha túm lấy quần Lưu Phú Quý mà bò dậy, người đầu ấp tay gối nhiều năm, sao có thể không nhận ra ý định của ông ta.
“Tôi không muốn tiền, tôi có tiền, tôi muốn báo công an.” Tiếng khóc của Đường Tiêu Tiêu lại truyền đến, thanh âm uất ức đó, làm cho thím bên cạnh cũng có chút xúc động.
Cũng đúng, rõ ràng con gái người ta đến để báo ân, kết quả bị người ta nói thậm tệ như vậy.
Huống chi cả thôn đều biết thanh niên trí thức Đường không thiếu tiền, Tống Cảnh Chi cũng không thiếu tiền, người ta cần tiền của bà làm gì? Người ta chỉ muốn xả giận, muốn bà bị bắn chết thì bà có thể làm sao?
“Rốt cuộc tính thế nào?” Từ Trạch Minh nhìn về phía trưởng thôn và kế toán.
Trưởng thôn quyết định không lên tiếng, việc này còn liên lụy đến người nhà họ Tống, danh hiệu tiên tiến của thôn có lớn bằng danh dự của cháu ông ấy sao?
Phản ứng của trưởng thôn khiến mọi người càng thêm chắc chắn rằng nếu báo công an, e là Trần Phượng Nha này chạy không thoát.
“Lưu Phú Quý.” Giọng nói của kế toán rất lớn, làm Lưu Phú Quý sợ tới run rẩy.
“Tôi bồi thường, tôi bồi thường.”
“Đi, tôi theo ông lấy tiền.” Kế toán gọi hai người đỡ Lưu Phú Quý trở về lấy tiền.
“Chú họ, bọn họ ở kia.” Thạch Đầu chỉ vào đám người.
Tống Cảnh Chi nhìn bóng dáng nho nhỏ run rẩy ghé vào người mẹ anh, anh hận mình ngồi trên xe lăn không thể xuống ruộng, không thể đến bên cô.
Đồng ý để cô chăm sóc cho mình, cuối cùng vẫn khiến cô bị nói bóng nói gió, quả nhiên vẫn hại cô.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



