*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Bì Tu nhìn người trong ngực, vươn tay mơn trớn khuôn mặt tái nhợt của y, thở dài nói: “Ban ngày đừng nói mê sảng chứ, chỉ là chị em đổi đồ với em rồi đưa em chạy đi thôi, gì mà em chính là chị, chị chính là em, sao như bản tin xã hội vậy, nghe mà lú luôn.”
Mắt Văn Hi đỏ lên: “Em thế chỗ chị hai chạy ra được, nhưng còn chị ấy thì sao? Chị và các tộc nhân ở trong ngục bị tra tấn như thế nào? Tại sao hồn thể của chị ấy lại yếu như vậy? Qua bao nhiêu năm rồi mà vẫn chưa ổn định lại được?”
Y nhớ tới chuyện quá khứ: “Huống chi….. Em cũng chẳng chạy thoát nổi.”
Bì Tu nhéo nhéo tay Văn Hi, sau một hồi im lặng, hắn hỏi: “Sau khi chạy ra khỏi nhà lao, sao em lại bị bắt được?”
“Em trốn ra khỏi ngục, đi thẳng đến một ngôi miếu đổ nát. Em sợ có truy binh nên không dám nán lại quá lâu, thế nhưng vừa mới chạy ra ngoài chưa bao lâu thì em liền bị tóm được, sau đó……”
Văn Hi đột nhiên ngừng lại, vô thức nắm chặt tay Bì Tu.
Chuyện sau đó Bì Tu đã biết, những cực hình tra tấn lóc xương rút gân đó, mỗi thứ đều khiến Văn Hi khắc sâu trong lòng.
Văn Hi kéo tay Bì Tu, ngẩng đầu nhìn vào mắt hắn: “Nếu như, có kẻ biết trước chị ấy sẽ trốn thoát được, cho nên cố ý chờ sẵn ở đó thì sao? Nhưng chị hai lại một người vô cùng hiền lành, mỗi khi xuất phủ du ngoạn cùng đều rất kín tiếng, là kẻ nào hận chị ấy đến như thế?”
Bì Tu nhíu mày, Văn Hi vẫn tiếp tục hỏi: “Rõ ràng Đào Đề đã đưa phù chú cho chị mà sao lại không đến đón chị ấy? Có việc gì níu chân anh ta ư, hay là vì…..”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

