*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Nghe ở đây hay về nhà nghe?
Bì Tu suy nghĩ rồi nói: “Ở đây đi, nhưng sau khi xong tao sẽ mang mày về nhà tao, mời mày ăn bữa cơm.”
Mắt Đế Thính sáng lên, nói lắc đuôi nói: “Vậy tôi có đươc chọn món không?”
“Có chứ, chỉ cần món mày muốn không quá đáng là được.” Bì Tu bỗng hỏi: “Mày có thích vồ chim không? Trong quán tao có một con Quán Quán, mày có thể vồ nó chơi.”
Bì Tu không nói gì mà nhìn sang Văn Hi ngồi bên cạnh mình: “Nghĩ xong chưa?”
Văn Hi đờ người, căng thẳng nắm lấy tay Bì Tu, nói: “Em….. Em không biết nên hỏi gì nữa.”
Cái gì y cũng muốn hỏi, song lại chẳng biết hỏi từ đâu, cũng chẳng biết mình có đủ sức chịu đựng khi biết được tất cả hay không, đầu óc y rối như tơ vò, thấy Đế Thính nghiêng đầu nhìn mình, y không biết nên nói gì đây.
Bì Tu vỗ vỗ lưng y: “Vậy thì để tôi hỏi cho.”
Trăm nhân ắt có quả, Nhai Tí nhắm vào Văn gia nhất định là có lý do, Bì Tu phải biết rõ lý do thì mới quyết định được sẽ đối phó với Nhai Tí như thế nào, huống chi hắn còn có chứng cứ để chứng minh đúng thật là Nhai Tí hại Văn gia.
Bằng không vô cớ xuất binh, Thiên Đạo sẽ không khoan dung cho việc hắn tùy tiện ra tay với Nhai Tí cùng là dị thú.
Đế Thính nghe câu hỏi của hắn, vẫy vẫy đuôi nhìn Văn Hi hỏi: “Cậu ta là người Văn gia hả?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

