*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Đợi đến khi tiếng còi thông báo kết thúc trận đấu của Bì Tu vang lên thì đã là sáng sớm hôm sau, hắn ôm Văn Hi đã mệt rũ rượi bắt đầu giấc ngủ muộn, chẳng buồn đoái hoài đến việc kinh doanh của quán cơm hôm nay.
Mãi đến tận trưa, các nhân viên trong quán đã tiếp khách được nửa ngày rồi mà cặp đôi trên lầu vẫn chẳng có dấu hiệu đi xuống.
Hầu Nhị vừa hâm mộ vừa phiền muộn, sau khi dọn dẹp chén đĩa một bàn xong, cậu chàng đi vào trong bếp, thở dài hỏi: “Đây chính là hận đêm xuân ngắn mặt trời lên, từ ấy quân vương chẳng tảo triều ư?”
Bàn tay tính sổ sách của Tô An ngừng lại, cậu im lặng một chốc rồi nói: “Có nghĩ chứ, nhưng sau rồi lại thôi.”
Hầu Nhị khó hiểu: “Tại sao?”
Tô An dõi về phương xa: “Bởi vì anh không chịu nổi phú bà bông cọ nồi, so với kiếm tiền, mạng vẫn quan trọng hơn.”
(Phú bà bông cọ nồi: xuất phát từ một câu chuyện trên mạng. Một dân cư mạng kể là mình có thằng bạn được phú bà bao nuôi, 1 tháng cho 6 vạn, nhưng chưa được 1 tuần thằng bạn đã chạy mất. Nguyên nhân là vì phú bà cầm cái bông sắt cọ nồi muốn cọ trym ổng:v Vì tính mạng và con trym, ông bạn đã quay xe.)
Hầu Đại đi tới cốc đầu Hầu Nhị: “Tào Thảo còn đang ở đại sảnh vắt chân lên cổ kia kìa, mày trốn trong này mò cá à? Mau đi phụ gói cơm hộp đi.”
“Em đang nhắn tin cho người yêu mà.” Hấu Nhị lấy di động ra chứng minh sự trong sạch của mình, còn chủ động cho anh trai mình xem lịch sử trò chuyện hàng ngày giữa mình và mèo con ngọt ngào của mình.
Hầu Đại liếc mắt nhìn, thấy tin nhắn hôm nay của Hầu Nhị đã gửi được bốn tiếng rồi mà đối phương vẫn không hề rep lại.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

