*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Bài thi môn hai như thể gặp quỷ, nếu xui thì chuyện gì cũng có thể xảy ra, cái quỷ gì cũng có thể gặp phải.
Bì Tu gật đầu, tâm trí vẫn đang mô phỏng phần chuyển xe vào kho trong môn số hai: “Cậu muốn theo cùng không, tôi thấy cậu cũng rảnh mà.”
“Đến lúc đó rồi tính sau.” Na Tra ngồi lên sô pha, cuối cùng cũng phát hiện sự khác lạ của Bì Tu.
Na Tra: “Anh đang mô phỏng môn số hai đấy à?”
Tay Bì Tu khựng lại: “Tìm chút cảm giác ấy mà.”
“Ầy, đừng căng thẳng quá, môn hai đơn giản lắm.” Tam thái tử nhìn thấu nhưng không nói toạc ra, cố ý xòe tay nói: “Hồi tôi học hộp số sàn thì còn hơi khó, anh thi hộp số tự động thì cứ lái dễ ợt mà.”
Bì Tu ngừng động tác tay, lạnh lùng nhìn y: “Linh Lung tháp không ở chỗ này nữa mà sao cậu còn chưa đi thế hả?”
“Sao phải đi? Có ăn có uống đỡ mất công tôi tự nấu, còn có người nói chuyện tán gẫu, anh cho tôi ở lâu dài đi thôi.” Na Tra móc ví ra, “Tiền thuê chỗ anh là bao nhiêu, mỗi tháng tôi nộp tiền thuê nhà một lần.”
Bì Tu: “Cậu chê cái biệt thư hồ sen của mình tẻ nhạt quá thì có thể nuôi mấy con ếch, từ sáng đến tối kêu ộp ộp ộp, tuyệt đối không để cậu thấy cô đơn đâu.”
“Cơ mà tôi lại nói tiếng người.” Na Tra nhíu mày: “Hay lải nhải như sư phụ tôi cũng không được. Dù sao tôi cũng là người thích yên tĩnh mà.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



