Tuy Giả Tố Trân đã đi, nhưng việc kinh doanh trong quán vẫn phải tiếp tục.
Mấy ngày sau, Ngô Tổ hay tin mình thi đỗ Trạng Nguyên, bèn hào hứng cầm cờ khen thưởng đến tìm Giả Tố Trân báo tin mừng, biết cô trở về quê, cậu buông thõng lá cờ, rời đi với vẻ mặt đờ đẫn, rồi chẳng bao giờ ghé qua nữa.
Về sau cũng có khách từng hỏi về cô nhân viên hát hí khúc nọ, nhưng qua mấy hôm rồi cũng không còn ai nhớ tới, quán ăn vẫn náo nhiệt như trước, tấp nập người đến người đi, nhận đơn đặt cơm hộp đến mỏi cả tay.
Tào Thảo vung cành trong tiếng nhạc Kim Xà Cuồng Vũ, điên cuồng đóng gói cơm hộp, giám sát trông chừng thổ địa công chớ cầm nhần hộp cơm.(Kim Xà Cuồng Vũ: một bản hòa tấu dân tộc tưng bừng náo nhiệt, được chọn làm nhạc nền cho buổi bế mạc Thế vận hội Olympic Bắc Kinh 2008.)
Quán Quán ăn hại đứng bên cạnh la lối: “Một, hai, ba, bốn, tiếp lần nữa! Hai, hai, ba, bốn, đừng quên nước trái cây đấy!”
“Mày ngậm cmn mồm lại!” Tào Thảo túm cái mỏ chim của nó, nhấc bổng con chim đến trước mặt các thổ địa công, gằn giọng bảo: “Giám sát số thứ tự đi, đừng có nhầm số nghe chửa! Nếu mà nhầm số tao sẽ treo mày lên bồn cầu, cho mày ngày ngày xem bọn họ dội cầu tiêu!”
Quán Quán nghẹn họng: “996 hà tất làm khó 996!”(996: tuần làm 6 ngày, 9h sáng đi làm 9h tối tan làm.)
Tào Thảo nổi đóa: “Ông mày mà 996 á hả? Làm gì đến phiên ông được hưởng 996?”
996 ít ra còn có lương có ngũ hiểm nhất kim, thế nhưng Tào Thảo có ư?
Nếu nói đọc sách trăm lần tự thấu ý nghĩa, vậy thì Tào Thảo xin thề, gã nhất định phải nâng thơ Tam Mao trong tay, hướng về phía Thiên Đạo đọc nhiều lần rằng ——(Tam Mao: một nhà thơ nữ, tên thật là Trần Mậu Bình.)
Kiếp sau, gã nguyện làm một cái cây.
Phải làm một cái cây thuần túy, không có linh trí.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



