*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Màn giường trong phòng được kéo lên, gió điều hòa thổi qua rèm che, tiếng va chạm lách cách khiến Văn Hi nhíu mày.
Y chầm chậm mở mắt, ngẩn ngơ nhìn trần nhà màu trắng thuần, cảm tưởng như đã cách cả một đời, chẳng biết mình đang ở chốn nào.
“Tỉnh rồi à?” Bì Tu đặt quyển sách trong tay xuống, đứng dậy đi tới ngồi xuống bên giường.
Văn Hi chỉ đảo mắt chứ không quay đầu, y nhìn hắn, hỏi: “Em ngủ bao lâu rồi?”
“Không lâu lắm, chỉ bỏ lỡ bữa khuya thôi.” Bì Tu vươn tay định đỡ y dậy, nhưng Văn Hi lại kêu đừng.
Bì Tu cau mày: “Làm sao vậy?”
“Em…… Xương cốt trên người em đều gãy hết cả, anh đừng chạm vào em.” Văn Hi liếc mắt sang hướng khác.
Sau một hồi im lặng, Bì Tu lạnh nhạt nói: “Tôi thấy em ngủ đến hồ đồ rồi đấy.”
Lão yêu quái đã sống rất nhiều năm, biết rằng so với yêu thú thần tiên thì nhân loại yếu ớt tựa như một cọng cỏ, mà xưa nay hắn luôn tránh xa nhân loại yếu ớt ấy.
Tuy rằng bọn họ mang trên người khí vận liên kết với thiên địa, tuy rằng tín ngưỡng của bọn họ có thể mang đến công đức cho hắn.
Nhưng bọn họ quá yếu ớt, bất cẩn một cái là sẽ hóa thành mây khói, khiến người ta chẳng thể tìm ra tung tích.
Bì Tu ôm y, lần đầu tiên nghĩ nếu Thao Thiết không định hồn Văn Hi thì mình cũng chẳng đón được cái hũ xương cốt kia. Giả thiết việc quá khứ này khi mà đã có cơ sở tình cảm rồi thật buồn cười, thế nhưng lão yêu quái quan tâm ắt loạn, khó tránh khỏi lo sợ.
Văn Hi đưa tay xoa mặt Bì Tu, cảm nhận nhiệt độ dưới lòng bàn tay, bèn nặn nặn mặt hắn: “Sao lại giận rồi? Người nóng quá nè.”
Bì Tu cúi đầu cọ cọ mặt y, rồi hôn một cái lên tai y: “Yên tâm, xương cốt của em đều sẽ chữa được, tôi sẽ dùng vật liệu tốt nhất để tái tạo cơ thể cho em.”
Văn Hi cười: “Giống Na Tra ấy hả? Dùng ngó sen ghép lại à?”
“Thời đại tiến bộ rồi, đừng nói đến loại kỹ thuật lạc hậu từ mấy ngàn năm trước như ngó sen nữa.” Bì Tu cười khì: “Tôi đi học 3D Max, dựng mô hình Maya, dùng máy in 3D chữa lại.”
Văn Hi xoay người chủ động hôn lên khóe miệng hắn, rũ mắt nói: “Em nhớ lại em chết như thế nào rồi……”
“Xuỵt ——” Bì Tu ấn ngón tay lên môi y, dùng tròng mắt màu vàng nhìn y: “Không cần nói cho tôi cái này, chỉ cần nói cho tôi em muốn làm gì.”
“Em cảm thấy Văn gia oan khuất, muốn tôi điều tra cho em, hay là muốn báo thù ai, tôi đều sẽ làm giúp em.”
Nói rồi, lão yêu quái nở nụ cười, chậm rãi ôm chặt eo văn Hi: “Có điều khi tôi làm xong hết những việc ấy cho em, em sẽ phải mãi mãi ở lại bên cạnh tôi, không được đi đâu cả.”
“Có hiểu mãi mãi là gì không?” Bì Tu mơn trớn gương mặt y, hờ hững nói: “Không có kiếp sau, kiếp này đều phải theo tôi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

