Năm đó khi bị Thao Thiết cuỗm đi gia tài kếch xù, Bì Tu phải trải qua một quãng thời gian vô cùng khó khăn, sau đó gặp gỡ Nhậm Kiêu và Cừu Phục, ba cây chụm lại nên hòn núi cao, chẳng mấy chốc mà bắt tay với nhau, chờ đợi giành lại non sông cũ.
Lịch sử làm giàu của ba huynh đệ vô cùng gian lao trắc trở, vì kiếm tiền mà bọn họ lên núi đao xuống biển lửa trốn quản lí đô thị, về sau Cừu Phục bị bắt đi đào than đá thì mới dần dần ổn định lại. Nếu làm riêng tiết mục về quá trình làm giàu này thì phải kể ba ngày ba đêm mới hết được.
Sau khi biết đánh du kích không hiệu quả, Bì Tu quyết định phải có một địa bàn cố định thì mới có thể kiếm nhiều tiền hơn.
Nhưng lúc đó tiền trong tay bọn họ còn chưa đủ để mua bất động sản, chỉ có thể nghĩ mọi cách để kiếm tiền, cho nên Bì Tu mới đi học nghệ luyện được bản lĩnh bán hạt dẻ rang đường thôi cũng đảo nồi tung cao một mét.
Nhậm Kiêu lau tay, thắc mắc nhìn hắn: “Mớ đồ nghề của anh đã một hai trăm năm rồi đó, sao thế? Đã đến nông nỗi phải bán đồ nghề cho viện bảo tàng để đổi lấy tiền rồi à?”
Lỡ mà thất bại thì còn đâm ra được một cái lỗ sau đít, thế là có thể thành thân thể vẹn toàn rồi.
“Mày thì biết cái chó gì.” Bì Tu đen mặt: “Sao mà biểu diễn giống nhau được? Với cả, thằng đó diễn xiếc trước mặt anh thì khác gì vịt kéo xe, đúng là không biết tự lượng sức mình.”
Cừu Phục cởi tạp dề: “Để em đi tìm cho anh, em nhớ hình như cất trong góc hay sao ấy.”
“Thôi đừng tìm, có tìm ra chắc cũng chẳng dùng được nữa đâu, mua luôn đồ mới đi.” Nhậm Kiêu chép miệng: “Mà sao anh biết Nhai Tí sẽ đến? Chẳng phải hắn đang ở trong cái hốc núi hẻo lánh của mình, mấy trăm năm không thấy chui ra hả?”
Bì Tu cười khinh khỉnh: “Là do hắn muốn ở trong đó chắc? Đấy là bởi vì Thiên Đạo ngứa mắt hắn, sợ cái tên nhỏ nhen ấy chạy loạn gây rối ở nhân thế, cho nên cố ý hạn chế hắn.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)