*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Hắn chợt hiểu ra vì sao nhiều thần tiên yêu quái nguyện vứt bỏ tu vi tính mạng để đổi lấy một cuộc tình với người trần mắt thịt, ấy vậy mà còn cười ngây ngô cả ngày.
Chẳng qua là bởi tình yêu sẽ không dễ dàng bi thương.
Tô An thả máy tính trong tay xuống, nhìn ông chủ mà cả người đang tỏa ra khí chất “Hôm nay ông đây rất sảng khoái”, nể tình mấy bữa nay dựa vào ảnh chụp của hắn kiếm được chút tiền, cậu chậm rãi nói: “Ông chủ, có một cụm từ gọi là dính bùa yêu, không biết anh có từng nghe qua chưa?”
“Từng nghe rồi, sao thế?” Bì Tu vừa nói vừa xem điện thoại, nghĩ bụng trên cổ tay nhóc con đã có đồ để đeo rồi, nhưng trên chân thì vẫn thiếu một món.
Ngọc không chạm vào được, bạc thì quá rẻ, thôi thì kiếm một cái lắc vàng cho em ấy đeo vậy.
Tô An nhìn Bì Tu, cố gắng ám chỉ: “Em chưa từng thấy anh hào phóng như thế bao giờ.”
“Văn Hi đâu phải người ngoài, hào phóng một chút thì có làm sao.” Bì Tu cất điện thoại vào túi, “Anh vào kho xem xét một tí, mày làm việc đi nhé.”
Tô An trơ mắt nhìn Bì Tu-cây-già-nở-hoa đi xa, đâu phải người ngoài là sao hả?
Vòng vo nửa ngày, té ra không phải họ Bì không hào phóng, chỉ là mày không phải đối tượng để hắn háo phòng thôi. Nói hết nước bọt cũng vô ích, họ Bì đã lọt thỏm vào tròng rồi, đại thế đã mất, kế toán Tô hết đường cứu vãn rồi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)