Dương Tiễn dắt một lèo mười tám con chó đến, đưa mỗi con cho thiên binh giữ an ninh ở các nơi quan trọng, bảo đảm không có sơ hở nào.
Bì Tu thấy hôm nay hắn chẳng mấy khi có dịp đổi đồ, không mặc đồng phục nữa, bèn đi tới vỗ vai hắn hỏi: “Sao hôm nay lại mặc thường phục ra ngoài thế hở Nhị Lang chân quân?”
“Thường phục gì cơ?”
Dương Tiễn quay lại, họ Bì mới phát hiện cái áo phông tên này mặc trên người in đầy hình đầu của Hao Thiên Khuyển.
Đầu người đầu chó xen kẽ lẫn lộn, ở giữa còn viết bốn chữ to TÔI YÊU TIỂU THIÊN chấn động lòng người.
Bì Tu: …….
Bì Tu: “Xin hỏi cậu có phải Tam lang liều mạng đó không?”
“Thật ra cũng còn tốt, như này đơn giản hơn hồi xưa tôi phá núi cứu mẹ nhiều.” Dương Tiễn điềm nhiên nói.
Hao Thiên Khuyển bên cạnh hắn thì hoàn toàn ngược lại, nó mặc một bộ âu phục may đo riêng, mái tóc đen rối bời thường ngày được chải chuốt chỉnh tề, dáng đứng thẳng tắp, gương mặt đẹp trai ngước lên, khiến ngươi ta chẳng nhìn được nguyên thần là chó.
Có điều trước sau vẫn giữ cái mặt bí xị, chẳng thèm để ý ai ngoài Dương Tiễn, Văn Hi thấy nó thì vội lùi lại một bước, nó cũng không buồn đoái hoài.
Hao Thiên Khuyển khịt khịt mũi, bỗng nhiên nói: “Em ngửi thấy mùi khỉ.”
Dương Tiễn hỏi Bì Tu: “Anh mang khỉ trong quán tới đây à?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


