*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Bì Tu cũng không ngờ tên Long tiểu tử này lại sợ hãi đến thế, thấy hắn mà như thấy ma, hai chân dẫm lên nhau ngã cái oạch rồi lăn ra ngất xỉu. Cuối cùng hắn và Nhậm Kiêu phải luống cuống vác cái tên này đến phòng y tế, truyền đường glucose.
Bì Tu nhìn chằm chằm thằng con của lão Long gia năm trên giường, cảm thán đúng là Trường Giang sóng sau xô sóng trước, sóng sau yếu hơn sóng trước.
Gan bé tí hin thế này mà cũng dám xưng là tiểu bạch long giống Ngọc Long tam thái tử thiêu cháy minh châu trên điện à, gọi hắn một tiếng lươn trắng cũng thấy cao sang quá rồi.
(Ngọc Long tam thái tử chính là Bạch Long Mã ngựa cưỡi của Đường Tăng đấy chị em. Ngọc Long làm hỏng viên dạ minh châu do Ngọc Đế ban tặng (trong phim thì là là do tức vợ ngoại tình) nên bị phạt phải phò tá Đường Tăng.)
Gẩy gẩy điếu thuốc trên tay, Bì Tu hỏi: “Long Nhị mở Thủy Tinh Cung là thuộc biển nào?”
“Lát nữa hỏi là biết ngay mà.” Nhậm Kiêu nghe tiếng động phát ra từ phòng y tế, bèn đẩy cửa ra nhìn, mắt to trừng mắt nhỏ với thầy Long hai giây, sau đó quay đầu bảo Bì Tu: “Tỉnh rồi.”
Thầy Long Tam vươn mình, bày thế mãnh long quỳ mọp, hai tay chắp trước ngực: “Hiệu trưởng đã phê bình tôi rồi! Xin ngài độ lượng tha thứ, tôi sẽ không bao giờ khạc nhổ bừa bãi nữa!”
Y tiên trong phòng y tế im ỉm đứng dậy rời đi, lúc đi còn quay đầu nói: “Bì lão tổ nương tay nhé, lát nữa thầy ấy còn có tiết.”
Nhậm Kiêu gật đầu: “Xin cứ yên tâm, gia đình chúng tôi chỉ muốn tìm hiểu tình huống thôi, tuyệt đối sẽ không động tay động chân.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


