Buổi tối lúc Bì Tu về quán cơm, tay trái xách một con gà tay phải xách một con vịt, hương bay ngào ngạt ngay cả Chổi Nhỏ trên lầu hai cũng ngửi thấy được.
Hắn vừa đưa đồ cho Hầu Nhị thì liền thấy khách quý Tây Vương Mẫu đang tựa cửa cười với mình, com lê giày da cũng không che giấu nổi dục vọng ăn chực uống chùa như hổ như sói của mụ đàn bàn này.
“Không có việc thì chẳng ghé nhà, có gì mau nói đi.” Bì Tu dẫn bà đến ngồi ở phòng bao, kêu Giả Tố Trân rót trà.
Tây Vương Mẫu châm thuốc, đi thẳng vào vấn đề: “Linh Lung tháp của Lý Tịnh bị trộm.”
“Bị trộm từ lâu rồi còn gì. Thông báo tìm đồ dán còn nhiều hơn cả đập tiền cầu tự, còn tới chỗ tôi chặn đường Cừu Phục, cầm ảnh giả nói là thằng nhỏ trộm tháp, y như thần kinh vậy.” Bì Tu cau mày.(Đập tiền cầu tự: một loại quảng cáo nhan nhản thường thấy ở TQ, thực chất là lừa đảo, đăng tin phú bà hiếm muộn muốn mua t*ng trùng hoặc thuê người mang thai hộ, dụ dỗ người cả tin đến để lừa đảo chiếm đoạt tài sản.)
Tây Vương Mẫu chú ý vẻ mặt hắn, điềm nhiên nói: “Cũng không trách ông ấy được, vật bảo mệnh không còn, ai mà chẳng sợ.”
Bì Tu nhíu mày: “Sao? Cô cũng nghĩ là Linh Lung tháp ở chỗ tôi à?”
Tây Vương Mẫu: “Không phải thế, anh cướp cái tháp nát ấy làm gì, vừa vô dụng vừa kém sang.”
Bì Tu: …….
“Chú ý cách dùng từ của cô, đàn đúm với nhau là sao hả?” Bì Tu nghĩ mình bị mù nặng cỡ nào mới phát sinh loại chuyện vượt quá tình bạn với thằng nhãi Na Tra kia chứ?
Hắn đằng hắng: “Tôi kiến nghị cô chớ xem tin lá cải trên diễn đàn, toàn là viết bậy viết bạ lừa người. Na Tra tạm thời sống ở chỗ tôi, chẳng qua là để tiện dạy kèm cho con trai tôi thôi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


