Huống hồ thầy của thằng nhóc này còn là Na Tra có quan hệ cha con lục đục, lòng Bì Tu càng thêm lo lắng bất an, quyết tâm phải giết chết mầm mống tội ác từ trong trứng nước.
Hắn cầm chày cán bột toan thi hành gia pháp, Nhậm Kiêu vội bước tới giữ lấy ông bố vợ tương lai của mình, cất tiếng thống thiết nặng nề: “Không được! Lỡ đánh thằng nhỏ tàn phế mất thì sao?”
“Mày tránh ra cho anh! Đừng tưởng anh không biết mày mỗi ngày đi theo sau tiếp tay bưng bít cho nó, anh cho mày biết, nếu ngày nào đó nó gây chuyện xấu thì mày cũng liệu hồn với anh!”
Bì Tu đẩy Nhậm Kiêu ra, gọi Bì Tụ Bảo đang té ra ngoài lại: “Đứng lại cho ta!”
Chổi Nhỏ chạy ra đại sảnh ngó nghiêng hai bên mà chẳng thấy bóng Văn Hi đâu, Tô An chỉ lên lầu, mật báo cho cậu chủ: “Đang trên lầu ấy.”
Bì Tu cầm chày cán bột đi ra, chỉ nghe thấy tiếng Chổi Nhỏ chạy xồng xộc lên lầu, hắn đứng dưới cầu thang hạ hỏa chứ không đi lên, nghĩ bụng hiện tại không thể lên được, lên rồi thì thể nào cũng phụ tử tương tàn.
Đến lúc đó sẽ khiến Văn Hi đứng ở giữa phải khó xử, hắn không thể để Văn Hi khó xử được.
Bì Tu lẩm bẩm tất cả là vì gia đình tất cả là vì con cái hãy nhượng bộ một bước hãy nhượng bộ một bước, thế nhưng tiến một bước thì biển cạn đá mòn, lùi một bước thì tức cái cửa mình. Lúc trở về bếp mặt hắn đen xì y như Bao Công.
Nhậm Kiêu nói: “Nếu anh không cần đứa con này thì cho em đi, em không chê.”
Cái chày cán bột trên tay Bì Tu đổi thành dao phay.
Bì Tu: “Mày nói thêm câu nữa thử xem?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)