Tay Tô An dùng quá sức, ngòi bút cong thành 90°.x
Văn Hi không trải qua thời kỳ hỗn độn hắc ám khi Bì Tu học lái e, cho nên không biết một câu nói bâng quơ ấy mang ý nghĩa sóng to gió lớn như thế nào, y thậm chí còn lấy làm vui vẻ, gật đầu bảo rằng: “Học lái xe thì tốt, học sớm thi sớm, chứ cả ngày lái xe điện cũng không an toàn.”
Tô An đổi cây bút khác, nhẹ nhàng nói: “Chắc anh không biết giáo viên dạy lái dữ thế nào.”
“Dữ á?” Văn Hi ngạc nhiên: “Có dữ đến mấy thì chẳng lẽ còn dữ hơn được Bì Tu sao?”
Tô An: …….
Đệt, nói có lý thế nhỉ.
Ông chủ Bì bẩm sinh đã sở hữu ngoại hình như muốn lập tức trùm người ta vào bao tải rồi đổ xi măng ném xuống hồ. Cho dù giáo viên dạy lái có hung dữ đến mấy thì cũng chẳng đến nỗi liều mạng kiếm tiền, dám quơ chân múa tay với ông trùm xã hội đen này.
“À phải rồi, nói chuyện với cái thầy Long kia thế nào?” Văn Hi nhớ lúc dậy mình có dặn Bì Tu mang phong bì theo, không biết hắn có cầm theo không.
Nhậm Kiêu cười: “Không sao rồi.” Hắn nói cám ơn Văn Hi, kể lại chuyện Bì Tu đưa phong bì.
Văn Hi xua tay: “Anh cảm ơn tôi làm gì, tôi chỉ thuận miệng nói một câu thôi mà, nếu anh ấy không để trong lòng thì sẽ chẳng làm đâu. Nếu thật sự muốn cám ơn thì anh nên cám ơn anh ấy mới phải.”
Nhậm Kiêu điềm nhiên nói: “Nếu anh ấy không đặt cậu trong lòng thì cũng chẳng vì cậu nói một câu mà đi làm ngay. Huống chi từ sau khi cậu đến, tính khí anh ấy cũng tốt hơn rất nhiều, tầm này mọi năm ảnh đều phải ngâm mình trong đầm lạnh ở núi sâu, làm gì có chuyện được như bây giờ, lại còn chạy đi học lái xe nữa chứ.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

