*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Thời tiết đầu hạ càng lúc càng oi bức, điều hòa thổi gió cả tối, nhiệt độ trong phòng đối với Văn Hi có hơi thấp. Bì Tu mới đi chưa bao lâu thì y liền tỉnh, nhắm tịt hai mắt kéo cái chăn bị đá sang bên đắp lên người.
Bì Tu nói: “Quảng trường đối diện ồn quá, mấy ông bà già yếu bệnh tệt kéo nhau đến diễn kịch Bát Tiên Quá Hải, tôi xuống lầu bảo bọn họ trật tự chút.”
(Bát Tiên Quá Hải: Bát Tiên đi qua biển, mỗi người thi triển một phép thần thông.)
Văn Hi mơ màng nói: “Sau khi người ta tập tiết mục thì anh đặt chú tĩnh âm là được rồi, đừng gây sự với bọn họ, ngộ nhỡ gây động tĩnh lớn dẫn Lý Tịnh đến đây thì sao.”
Mấy bữa nay Lý Tịnh điên cuồng đi tuần khắp thành phố kiểm tra hộ khẩu, đâu đâu cũng có thông báo tìm Linh Lung Tháp y như là bỏ tiền lớn cầu tự, hầu như yêu quái nào cũng được phát một bức hình bảo tháp 3D full HD không che, ngay cả cái banner diễn đàn bát nháo của Phùng Đô cũng đổi thành hình Linh Lung tháp bảo bối.
Mỗi lần mở diễn đàn ra, cảm giác tội lỗi trong lòng Văn Hi càng nặng thêm, cứ như thể mình bắt cóc con của Lý Tịnh vậy. Mà cái vị Ân phu nhân trong tháp và Na Tra thì lại rất đỗi bình thản ung dung, nên ăn thì ăn, nên uống thì uống, đã thế lại còn ăn ngon lành, hai mẹ con hoàn toàn chẳng thèm đoái hoài gì đến Lý Tịnh.
Ân phu nhân cứ luôn mồm gọi bé út, gọi thằng ba, khiến mấy ngày nay tam thái tử cười rõ là nhiều.
“Tôi cũng đâu dám, còn phải nhờ cậy bọn họ bỏ phiếu cho tôi mà.” Bì Tu mở điện thoại nhìn số phiếu, sau khi đăng bài thanh minh, tuy số phiếu vẫn có xu hướng giảm, song đã ổn định lại rồi.
Mặc dù trong bình luận có rất nhiều lời lẽ chửi bới tra nam, thế nhưng vẫn không cản trở việc hắn vẫn là hạng nhất.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)