Mà khổ nỗi là không thể cãi được, cãi thì lại bảo con cái lớn rồi mọc thêm nhiều đuôi rồi, lời bố mẹ nói không chịu để vào tai. Ngay cả mấy ông anh bà chị cũng thay phiên nhau làm công tác tư tưởng cho cậu, bảo cậu cùng bọn họ đi debut làm idol.
Cừu Phục rất tự hiểu lấy hình tượng của bản thân, ngoại trừ đi diễn hài thì cậu chẳng hợp với nhân vật nào nữa đâu, tuy cậu xấu xí nhưng cũng không muốn đóng vai hề, đây là chút tôn nghiêm cuối cùng của cậu.
Cừu Phục tay xách nách mang đi qua chỗ ngoặt, quán cơm đã ở ngay trước mắt, thế nhưng trước mặt đột nhiên có một đống người từ đâu chui ra.
Lý Tịnh dẫn theo thiên binh thiên tướng chặn đường cậu chàng, nhìn chằm chằm cậu hỏi rằng: “Hồ ly Cừu Phục núi Thanh Khâu đúng không?”
“Ủa gì? Kiểm tra căn cước à?” Cừu Phục vừa nói vừa quơ quơ gà vịt trong tay: “Chứng thực bằng thần hồn được không, đồ trên tay tôi nhiều quá không thả xuống được.”
Lý Tịnh mở hình bảo tháp trên di động ra: “Có từng thấy vật này không?”
Cừu Phục liếc nhìn: “Đây là cái Linh Lung tháp của ông mà? Giờ còn có trend khoe của ông có tôi không có à?”
Lý Tịnh sa sầm mặt, lườm Cừu Phục nói: “Tôi nhận được điện thoại báo có người trông thấy cậu cầm Linh Lung tháp.”
Cừu Phục ngớ người: “CLGT? Tôi mới vừa từ Thanh Khâu về, hóa đơn DiDi còn đang trên người đây, cần xem không? Bịa đặt thì cũng phải có cơ sở chứ!”
Các thiên binh thiên tướng phía sau Lý Tịnh nghiêm mặt nhìn chằm chằm hồ ly tinh: “Hỏi thì phải thành thật khai báo, không được ăn nói lươn lẹo.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
