Bì Tu vác dao đến kề lên cổ Phùng Đô, khiến đám quỷ đột tử cấp dưới của hắn tăng ca lọc sạch diễn đàn, nhờ đó mà Bì Thiệu Đệ vẫn chẳng hề hay biết chuyện xảy ra trong nhà mình, lúc thấy thầy giáo còn cười hì hì, không ngờ ngợ gì về vụ học thêm sắp tới.
Dưới sự chỉ đạo của Văn Hi, Bì Tu viết bài thanh minh, thể hiện mình là một yêu quái trong sạch liêm khiết, không hề tham gia bất kỳ hoạt động trái pháp luật nào hết, giả mù ngoài đường chẳng qua là nghệ thuật trình diễn mà thôi.
(Performance art: là một màn trình diễn do các nghệ sĩ trình bày cho công chúng xem, nhằm diễn đạt ý tưởng của nghệ thuật tạo hình.)
Sau khi post bài lên diễn đàn xong, ông chủ Bì liền ném di động chuẩn bị nằm ườn ra, song còn chưa kịp ngả người xuống thì đã bị Văn Hi đẩy đi tắm. Nhìn lão yêu quái đi vào phòng tắm rồi, Văn Hi lại xuống lầu bưng cơm tối lên.
Nhưng vừa đi tới chỗ rẽ cầu thang thì y lập tức nhác thấy bóng nhọc học sinh Ngô Tổ, y vội vã niệm chú ẩn thân, chỉ sợ cậu ta thấy mình rồi sợ ngất xỉu ra đấy.
Hôm nay Ngô Tổ lại đi cùng cô bạn thích nghe hí kia, bạn nữ ngồi trên ghế nghịch di động, Ngô Tổ thì đứng ở hành lang sau bếp nói chuyện với Giả Tố Trân.
“Nói cho chị biết đi, có phải bạn gái không thế?” Giả Tố Trân cố ý hỏi.
“Không phải mà.” Ngô Tổ vội xua tay, ngượng ngùng gãi đầu: “Bây giờ em vẫn chưa nghĩ tới chuyện yêu đương.”
Ánh mắt Giả Tố Trân nhìn cậu mỗi lúc một dịu dàng, cô gật đầu bảo: “Chờ em thi đại học xong thì có thể suy nghĩ lại nha, đã là người lớn rồi, lên đại học cũng chẳng ai bảo em yêu sớm đâu.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)