Bì Tu cười lạnh: “Tôi chui từ tảng đá ra giống con khỉ Tôn, không cha không mẹ.” Hắn lại gõ của Thất Bảo Linh Lung tháp: “Ở đây không có con của bà, bà là mẹ của ai? Đi ra nói chuyện đi.”
“Tôi không đi ra được.” Giọng nữ nhẹ nhàng kia lại cất lên: “Tôi không nói anh, tôi đang nói cái người vừa mới tiến vào ấy, ngoại trừ con trai tôi thì chẳng ai lại bị nhốt vào đây cả.”
Con trai bị nhốt vào?
Bì Tu hiểu ra: “Bà là Ân phu nhân? Na Tra không có ở đây.”
“Thế người vừa nãy là ai? Đừng gạt tôi, lão tam, có phải con ở đây không, là mẹ đây mà.”
“Tôi không phải tam thái tử.” Văn Hi vừa lên tiếng, giọng nói trong Linh Lung tháp liền im bặt, Bì Tu gọi thêm mấy tiếng, Ân phu nhân mới chậm rãi cất lời hỏi: “Lý Tịnh đâu? Mấy người là ai? Sao Linh Lung tháp lại ở trong tay các người.”
“Đây không phải chuyện phu nhân nên quan tâm đâu.” Bì Tu ấn huyệt thái dương, nghĩ bụng chuyện quái quỷ gì thế này, đều do thằng ngu Na Tra, mẹ mình còn sống hay không cũng không biết, đúng là sinh vật thành tế bào bào làm bằng ngó sen.(Thành tế bào chỉ có ở thực vật, nấm, tảo và một số vi khuẩn cổ, động vật không có. Ý ổng đang chửi Na Tra là cái đồ thực vật:3)
Tức chết mất thôi, sao một thằng đàn ông độc thân như mình mà ngày nào cũng phải tham gia vào việc gia đình nhà người khác thế này, đáng lẽ phải kiến nghị hội ủy viên cư dân hoặc hội liên hiệp phụ nữ trả lương cho mình mới đúng.
Ông chủ Bì đen mặt lấy điện thoại ra nói: “Bà chờ một chút, tôi gọi điện cho con trai bà đây.”
Hắn đứng dậy đặt Văn Hi lên ghế sô pha, vuốt ve gương mặt y an ủi: “Đừng sợ, người trong đó là mẹ của Na Tra, không phải ác quỷ đâu.”
“Tôi không sợ.” Văn Hi kéo áo hắn không buông, chờ hắn cúi đầu xuống, y liền ghé vào tai Bì Tu nói: “Tôi sợ bà ta báo cho Lý Tịnh là bảo tháp ở chỗ này.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

