Ánh mắt nhóc con cứ sai sai thế nhỉ.
Bì Tu đánh hơi thấy mùi tinh phong huyết vũ, thế nhưng bây giờ không phải lúc để nao núng, mình mà không thể hiện khí thế là chứng tỏ có tật giật mình, giật mình thì mất quyền chủ động, hắn phải tỉnh táo, phải đợi Văn Hi xuất chiêu rồi mới phá chiêu, dù sao mình cũng là một yêu quái trong sạch thuần khiết, việc chưa từng làm thì chính là chưa từng làm.
Ông chủ Bì bình tĩnh đặt bánh gato xuống trước mặt Văn Hi, cất bảo tháp vào túi giới tử[1], nhẹ nhàng nói: “Lần này đổi sang vị sô cô la, cậu thử xem có ưng không.”
Văn Hi vẫn im lặng nhìn hắn chằm chằm, cho dù là lão yêu quái từng kinh qua sóng to gió lớn thì hiện tại cũng chịu không nổi.
Nhìn chằm chằm tôi làm gì, bình ắc quy bị trộm đâu phải là lỗi tại tôi! Một cái gối băng sao mà quan tâm nhiều thế làm gì? Mình bị lú đầu bởi lời nói của cái lũ trên diễn đàn rồi sao, cả hai vốn dĩ trong sạch, có phải vợ mình thật đâu, chột dạ éo gì?
Bì Tu thẹn quá hóa giận, bỏ một câu tôi đi tắm đây rồi quay người đi lấy quần áo.
Hắn đen mặt toan nổi nóng thì chợt nghe nhóc con thở dài nói: “Không bị thương là tốt rồi, rốt cuộc anh và tam thái tử đi làm cái gì vậy?”
“Chẳng phải cậu xem trên diễn đàn rồi à?” Gánh nặng trong lòng Bì Tu được cởi bỏ, hắn nắm chặt cổ tay Văn Hi, có chút không thoải mái: “Biết rõ rồi còn hỏi làm gì?”
Văn Hi nở nụ cười, nói còn hay hơn cả hát: “Mấy cái trên đó làm sao mà tin được chứ? Tôi chỉ tin lời anh nói thôi, dù sao anh lợi hại như vậy, chẳng cần thiết phải lừa gạt tôi.”
Ông chủ Bì bị lời ngon ngọt của Văn Hoài Ngọc làm cho mụ mị đầu óc, chỉ cảm thấy lòng mình khoan khoái khôn cùng, hắn bế nhóc con ngồi lên ghế sô pha, ôm y dịu dàng nói: “Linh Lung bảo tháp có tác dụng đối với việc cố hồn của cậu, tôi cố ý lấy về cho cậu.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

