*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Ông chủ Bì mặc trên mình bộ quần áo đen bó sát, chạy trốn theo cơn gió, tự do là phương hướng, thiên binh thiên tướng tới ngăn cản còn chưa kịp sử dụng pháp bảo thì đã bị hắn đánh bay như chai bowling.
Lý Tịnh một tay vịn tường một tay rút kiếm, điên tiết gào thét: “Ngăn hắn lại!”
Ánh sáng của đủ loại pháp bảo lập tức chiếu rọi toàn bộ hành lang, chỉ còn dư lại bóng lưng đen xì của Bì Tu, tiếng pháp chú và tiếng đao kiếm binh khí xé gió hòa vào với nhau, khoảnh khắc chúng sắp chạm đến lưng Bì Tu, âm thanh ấy và cả tiếng rồng ngâm khí thế bỗng nhiên im bặt.
Một màn sương đỏ lan ra che mờ tầm mắt mọi người, tiếng rồng ngâm biến thành tiếng kêu thảm thiết, giọng nói của Na Tra vang lên bên tai Bì Tu: “Chuồn thôi.”
Ông chủ Bì lần đầu làm loại chuyện này nên vẫn hơi căng thẳng, hắn giấu kỹ bảo tháp vào trong ngực, chạy thẳng ra hướng ánh sáng ngoài cửa, bóng người màu đen biến mất không thấy tăm hơi.
Cứ như thể tan vào trong ánh mặt trời vậy.
Chấn động trong quán karaoke vẫn tiếp tục, song đã không mạnh như lúc đầu nữa, Lý Tịnh cầm bảo kiếm gạt màn sương dày đặc trước mặt, phát hiện ông chủ của Thủy Tinh Cung, vị nhị hoàng tử Long tộc này đã bị đánh về nguyên hình, còn bị trói nơ bướm vứt dưới đất, lưỡi thè cả ra, có vẻ đã hôn mê bất tỉnh.
Lý Tịnh đen mặt, đang chuẩn bị nổi cơn tam bành thì chợt nghe người phía sau kinh ngạc thốt lên: “Thưa tổng binh! Dưới đất có một cái hố! Trong đó có rất nhiều trân châu!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

