Văn Hi lơ lửng đuổi theo con quái đầu xanh một đoạn thì cổ chợt bị kéo chững tại chỗ, y cúi đầu thì thấy con Tỳ Hưu bằng ngọc mà Bì Tu tự tay đeo cho mình đang phát sáng lấp lóe, giống như đèn báo động nhắc nhở mình đừng tiếp tục đuổi theo nữa.
“Không cho tôi ra ngoài à?” Văn Hi cau mày chọt chọt con Tỳ Hưu ngọc trên cổ, thấp giọng bảo: “Y như xích chó vậy, lão già phiền phức quá.”
Không cho y ra ngoài thì thôi, đằng nào cũng còn một cái thùng rác bên kia nữa.
Y nhìn chằm chằm mấy thùng rác cỏ vẻ chẳng mấy sạch sẽ nọ, nghĩ bụng lẽ nào chúng cũng giống cái bụi cỏ xanh rì kia? Ba cái thùng rác này cũng là yêu quái chăng?
Từ nhỏ đến lớn đều được hưởng cơm ngon áo đẹp, Văn Hoài Ngọc cảm giác đường hô hấp nghẽn lại như bị nghẹt thở, tại sao thùng rác cũng thành tinh được chứ? Là vì ăn rác tới một mức độ nhất định thì sẽ thoát xác thành tiên hả?
Mấy bác gái đứng trước thùng rác bày sẵn trận địa đón địch, mắt nhìn chòng chọc người đến vứt rác, bất kể là yêu quái hay phàm nhân thì đều đối xử bình đẳng, đặt câu hỏi rằng: “Rác nhà cô cậu là loại gì?”
Một tên nhóc xách bao rác bất đắc dĩ nói: “Rác không thể tái chế ạ.”
Hầu Tam đứng đằng sau xách theo hai bao rác lớn trả lời: “Rác ẩm và rác khô.”
Mấy bác gái mở bao rác ra phân tích thành phần, sau khi xác định không sai thì mới cho qua, Hầu Tam gồng sức kéo hai bao rác đặt lên bệ thùng rác, Văn Hi thấy cậu chàng nhấc vất vả quá, bèn thử thổi một hơi, muốn giúp cậu nâng bao rác lên khỏi mặt đất.
Hầu Tam tự dưng thấy bao rác nhẹ đi, quay đầu nhìn thì lại chẳng thấy gì cả.
Cậu ta cau mày áng chừng bao rác trong tay, đúng thật là nhẹ đi một chút. Nhìn xuống dưới đất, bao rác cũng không bị thủng mà? Chẳng lẽ có quỷ đói ăn mất rác?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


