*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Xét đến tình nghĩa cùng nhau bị quản lý đô thị đuổi bắt suốt mấy trăm năm qua, Bì Tu cảm thấy mình cần phải an ủi thằng bạn già này, nhưng lại nghĩ giờ Bì Tụ Bảo là con trai hờ của mình, mà Nhậm Kiêu thì là con cá già ôm ý đồ gặm cỏ non, lăm le bám dính lấy cây chổi nhà mình.
Nỗi khó chịu lan tràn trong lòng, ánh mắt cũng trở nên hằn học, nhìn Nhậm Kiêu cứ thấy không vừa mắt.
“Không phải vì chuyện uống canh.” Na Tra khịt khịt mũi, cau mày nói: “Mùi cá nồng quá.”
Nhậm Kiêu đưa lưng về phía y, nắm chặt muôi cơm trong tay, cảm thấy cái muôi này của hắn mà bổ xuống là có thể cho Na Tra đi gặp ông bà ông vải luôn.
Bì Tu: “Rốt cuộc là có chuyện gì? Khách không được tự tiện đi vào nhà bếp.”
Na Tra buông tay: “Đừng gắt gỏng thế chứ, chỉ là có chút việc muốn nhờ vả Bì lão tổ thôi mà.” Y chậm rãi đi vào trong bếp, tiện tay cầm quả cà chua trên bàn lên cắn một miếng: “Nghe nói hôm qua Lý Tịnh tới đây?”
“Cà chua, hai đồng tiền.” Bì Tu lấy điện thoại ra bật mã QR thu tiền: “Trả tiền trước đi.”
Na Tra tặc lưỡi, vừa quét mã vừa nói: “Ông ta lại đây đòi người từ tay anh mà anh không dạy bảo ông ta một chút à?”
“Ngại quá, tôi là một công dân tốt tuân thủ pháp luật, vô cùng ủng hộ hành động chấp pháp của sở giám sát, đồng thời không hề hứng thú tham gia vào mâu thuẫn gia đình nhà người khác.” Bì Tu xác nhận thu tiền xong bèn ném cho y hai quả cà chua bi để bù chênh giá.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
