Tây Vương Mẫu đứng ở cửa chẳng biết nên tiến hay lùi, trong lúc vô ý liếc xuống sàn nhà, sự chú ý của bà lập tức bị hấp dẫn bởi tên Phì Di đang nằm úp sấp dưới đất.
Con chim béo tốt thế! Nướng lên ăn thì ngon phải biết!
“Đến rồi đấy à?” Bì Tu thấy bà đến thì nhấc cằm, Tô An lập tức dâng trà nước điểm tâm mời Tây Vương Mẫu.
Phí Ất nằm dưới đất bị Tây Vương Mẫu nhìn chòng chọc, cảm giác nguy hiểm khi bị kẻ săn mồi theo dõi khiến gã co rúm cả người, đồng thời vô thức rụng mất mấy cái lông, nhiệt độ trong phòng cũng cao lên một khúc.
Tây Vương Mẫu cảm thấy khác thường, dựng lông mày giận dữ nói: “Thu yêu khí lại! Giờ mới là tháng năm! Không được phép xuất hiện cảnh báo đỏ khu vực nhiệt độ cao!”
Phí Ất bị hét vào mặt, vừa run rẩy thu yêu khí vừa nói: “Tôi mới là người bị hại cơ mà.”
“Tây Vương Mẫu tới đây làm gì vậy?” Lý Tịnh hỏi với bộ mặt khó coi.
Trên đường về sở giám sát tiện thể lắng nghe đầu đuôi sự việc, rồi liền mang người về phòng thẩm vấn hỏi mấy câu.
Lý Tịnh phát hiện con chim này đúng thật là xui xẻo, người của mình không hiểu chuyện thọc cho tâm can của họ Bì một dao trước, đích thân tới cửa xin lỗi thì lại bị họ Bì ghim, thiếu chút nữa mất cả mạng.
Lý Tịnh dạy bảo vài câu, nhắc nhở Phì Di không được trưng ra cái điệu bộ xã hội đen léo nha léo nhéo kia nữa, thấy gã sợ đến rụng cả lông thì cũng đành thả người.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
