Khi đám khỉ móc con cua xanh từ trong thùng rác ra trước mặt Tô An, Tô An phải dùng hết toàn lực mới không thốt ra câu ĐM.
Con cua xanh còn đang chửi hăng say đến nỗi miệng sủi bọt, cái khác thì không dám chửi, chỉ chửi mấy bà già thất đức ở hội ủy viên cư dân.
Tô An: …….
Cậu chống bàn mệt mỏi hỏi: “Cái con này là ông chủ mang về à?”
Hầu Tam gật đầu: “Ông chủ nói đem nuôi trước, đợi nó phun hết chất bẩn ra rồi giết sau.”
“Đây là yêu quái, nếu giết thì…..” Tô An khựng lại, nhận ra con cua tinh này sống trong thùng rác thì nhất định là chưa đăng kí hộ khẩu, dù có bị làm thành đồ ăn trên bàn của Bì Tu thì cũng chẳng ai biết.
Sống lâu trong cái khổ, lão yêu quái khổ quen rồi, ngày xưa khó khăn vất vả mãi, bây giờ cuộc sống an nhàn mà vẫn muốn lục đồ từ thùng rác ra ăn.
“Thì sao cơ?” Hầu Tam thắc mắc.
Tô An xua tay, chỉ thở dài nói: “Mang xuống đi, ở sân sau có một cái bể lớn, thả nó vào đấy nuôi là được.”
Mấy đứa khỉ vác con cua tới, Bì Tu liếc nhìn, tiện thể vung tay, một cái chậu gỗ chứa đầy nước bỗng nhiên hiện ra.
“Bỏ vào đó đi.” Bì Tu nói.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


