Cành cây làm trâm này thực sự rất khó dùng. Lúc búi tóc, thậm chí còn có vài mẩu dằm nhỏ mắc vào tóc, kéo đau da đầu. Y khẽ thở dài: “Cây trâm ngọc kia là ân sư tặng ta trong lễ cập quan (lễ đội mũ trưởng thành).”
Phùng Xuân lập tức ngồi thẳng dậy, vẻ mặt xị xuống, trông còn đau lòng tiếc nuối hơn cả Giang Hành Tuyết.
Nàng tức giận đập bàn: “Bọn thổ phỉ đáng ghét!”
Giang Hành Tuyết nghĩ, quả thật rất đáng ghét. Vì vậy, phải tìm cách ngăn chúng trước khi chúng gây ra những tội ác lớn hơn, tuyệt đối không thể để bác tính vô tội phải chịu khổ vì lòng tham của chúng.
Nhưng trước đó, y nghĩ mình càng nên tìm cách đảm bảo an toàn cho nàng.
Đêm đã khuya, sương xuống dày, trong màn đêm lạnh lẽo, Giang Hành Tuyết dựa vào ngọn đèn dầu nhỏ, lần lượt kể cho Phùng Xuân nghe những tình hình y quan sát được gần đây, để nàng biết nơi nào có thể tạm nghỉ, nơi nào tuyệt đối không được lơ là cảnh giác.
Đến nửa đêm, ánh đèn trong căn nhà nhỏ ấy mới lặng lẽ tắt.
Sáng hôm sau, Phùng Xuân nằm trên giường còn chưa tỉnh ngủ thì cửa phòng đã bị đạp ầm ầm.
Cao Hồ đứng bên ngoài lớn tiếng gọi, giục nàng mau đi dọn phân ngựa, cọ rửa chuồng ngựa.
Phùng Xuân ngáp ngắn ngáp dài, nằm trên giường trút hết cơn ngái ngủ, rồi tức tối đứng dậy mở cửa.
Cao Hồ đứng ở cửa, nheo mắt nhìn Giang Hành Tuyết, hừ lạnh rồi nhổ một bãi nước bọt xuống đất.
Sau đó, gã quay đầu hét về phía bóng lưng Phùng Xuân: “Làm xong thì dắt ngựa ra sau núi. Để lão tử thấy mày lười biếng, ta sẽ lột da mày đem cho ngựa ăn!”
Thổ phỉ! Đám thổ phỉ tội ác tày trời đáng chết!
Phùng Xuân vừa làm việc vừa thầm mắng, nghĩ bụng đợi ra ngoài nhất định phải tìm cách báo quan, nhất định phải để quan phủ dẫn quân san phẳng cả sào huyệt này của các ngươi!
Vất vả lắm mới cọ rửa xong chuồng ngựa thì đã quá giờ phát cơm trưa. Nàng đói đến mức hoa mắt chóng mặt, chỉ hận không thể nằm xuống cạp đất mà ăn. Không chịu nổi nữa, nàng đành cắn răng đến nhà bếp xin đồ ăn. Người trong bếp cầm dao thái rau đuổi nàng ra ngoài, còn mắng nhiếc nàng rất khó nghe.
Nàng ngồi xổm ở một bên, vừa đói vừa tủi thân, gần như muốn khóc.
Nhưng trong chuồng ngựa đã truyền đến tiếng dắt ngựa đi, nàng phải mau chóng qua đó. Tuy ngựa là loài ăn cỏ, nhưng nàng thật sự không dám đánh cược lương tâm của đám thổ phỉ này.
Lau mặt, nàng chống vào vách tường đứng dậy. Vừa định bụng đói rời đi thì trước mặt bỗng có người đưa tới một chiếc bánh bột ngô.
Mắt nàng sáng lên, chộp lấy bánh nhét ngay vào miệng, ăn ngấu nghiến hai miếng mới nhớ ra phải nhìn xem ai đưa cho mình.
Nhưng khi quay đầu lại, nàng chỉ thấy một bóng người gầy yếu mảnh mai đang dần đi xa trong gió thu se lạnh.
Nàng nhớ bộ đồ màu xanh này, cũng nhớ bóng dáng ấy.
Ngày đó, trong số những người bị đám tráng hán xô đẩy vào trong phòng, cũng có nàng ấy.
Mắt nàng nóng lên, phần bánh bột ngô còn lại trong tay bị nàng siết đến biến dạng. Trong lòng nàng càng căm hận đám thổ phỉ mất hết lương tâm này.
Dắt ngựa ở sau núi là việc vô cùng mệt. Thường xuyên phải chạy đi bắt những con ngựa chạy lung tung về, mỗi lần chạy là hơn nửa canh giờ.
Khi Phùng Xuân đưa ngựa về, nàng vô cùng biết ơn cô nương đã cho mình bánh bột ngô. Nếu không có chiếc bánh ấy, chắc nàng đã chết trên đường đuổi ngựa rồi.
Buổi trưa, thấy có người ngồi xuống nghỉ ngơi, Phùng Xuân cũng buộc ngựa sang một bên, định ngồi xuống nghỉ một lát.
Nàng vừa buộc ngựa xong thì phía sau đột nhiên vang lên tiếng vó ngựa rung trời. Nàng hoảng hốt quay lại, cứ tưởng con ngựa nào đó phát điên chạy loạn. Nhưng vừa quay đầu, nàng đã thấy Tiêu Vệ Thừa cưỡi ngựa vung roi, lao thẳng về phía mình.
Bụi đất cuồn cuộn, hắn hoàn toàn không có ý giảm tốc độ!
Phùng Xuân sợ đến tái mét mặt mày, vội xoay người né tránh. Một cánh tay bất ngờ vươn tới, túm lấy eo nàng rồi kéo lên!
Cảm giác chân bất ngờ lơ lửng trên không tới khiến nàng sợ hãi hét lên thất thanh. Giữa bụi bặm mù mịt, bóng dáng họ thoáng chốc đã mất hút.
Những người cùng đi dắt ngựa ngơ ngác nhìn theo bóng lưng dần đi xa, lũng túng chớp mắt: "Họ đi đâu vậy? Còn quay lại không?"
Gió rít gào, tạt qua người như dao cắt.
Phùng Xuân bị lôi thốc lên ngựa, một cánh tay rắn rỏi siết chặt lấy eo nàng, khóa chặt nàng vào lòng. Nàng không dám mở mắt, giữa tiếng gió gào thét lạnh thấu xương, cả người run rẩy co rúm lại.
Nàng không biết đã chạy bao lâu, cho đến khi ngựa từ từ dừng bước, gió đã ngừng thổi, xung quanh tĩnh lặng không một tiếng động. Chỉ có những vòm cây đung đưa thấp thoáng trong rừng, cùng vạt nắng ấm áp lọt qua kẽ lá.
Tiêu Vệ Thừa nới lỏng tay, không nói một lời, chỉ lặng lẽ nhìn người trước mặt.
Cảm nhận được ánh mắt đó, Phùng Xuân không dám động đậy, cũng chẳng dám thở mạnh.
Khẽ nhếch môi, bàn tay hắn vuốt dọc cánh tay Phùng Xuân, bâng quơ hỏi: "Chẳng phải đã học cưỡi ngựa rồi sao, cớ gì vẫn run rẩy thế này?"
Phùng Xuân nín thở, dè dặt rụt tay lại: "Tiểu nhân... tiểu nhân học chưa thạo, khiến Nhị đương gia thất vọng rồi."
Nhưng hắn lại men theo cánh tay trượt xuống eo nàng. Lòng bàn tay hắn chậm rãi mơn trớn, từng tấc từng tấc một, siết chặt vòng eo mềm mại tỳ sát vào người mình.
Hơi nóng bỗng nhiên áp tới khiến bụng dưới Phùng Xuân co cứng, hoảng loạn đến mức nói năng lắp bắp: "Nhị... Nhị đương gia..."
Giây tiếp theo, bên tai nàng chợt phả tới một luồng hơi thở nóng rực và ẩm ướt hơn. Hắn dùng bờ môi mềm mại lành lạnh mơn trớn, cọ xát bên cổ nàng, thì thầm: "Cái nịt ngực này, là ngươi tự cởi, hay để ta cởi cho ngươi?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)