Dọn dẹp xong, trăng đã lên cao. Phùng Xuân sờ phần đuôi tóc ẩm ướt, nghĩ ngợi một lát rồi vẫn quyết định xõa tóc xuống.
Lúc mở cửa, dưới ánh trăng mờ ảo, Giang Hành Tuyết ngước mắt lên, liền nhìn thấy thiếu nữ đứng sau cánh cửa tựa như đóa u lan trong thung lũng vắng.
Trong phòng tối tăm, nhưng làn da nàng lại trắng nõn trong ngần, cần cổ và cổ tay lộ ra trắng như ngọc. Những lọn tóc mai ẩm ướt dính sát vào gò má, từng sợi vấn vương, tựa như âm tuyền gió mát dưới trăng câu lấy hồn người, từng giọt từng giọt, khuấy động tâm can y, mãi không thể bình tĩnh.
Phùng Xuân lau đi bọt nước trên mặt, cẩn thận xách phần nước còn lại đi ra ngoài. Thấy Giang Hành Tuyết đứng chắn ở cửa, nàng nghi hoặc nhíu mày: "Ngươi sao thế?"
Giang Hành Tuyết bỗng nhiên hoàn hồn, ánh mắt né tránh, đưa tay đón lấy thùng nước trong tay nàng: "Ngươi đừng ra ngoài, bên ngoài có người đang theo dõi chúng ta."
Cài then cửa xong, Giang Hành Tuyết đặt thùng nước ra sau cửa, Phùng Xuân đang ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ bên bàn loay hoay với mái tóc của mình.
Nàng đã khôi phục lại lớp ngụy trang lúc trước, dưới ánh đèn lặng lẽ ngắm nhìn, lại là một tiểu tử thanh tú.
Ánh mắt Giang Hành Tuyết hơi sầm xuống. Nhận ra cảm xúc của bản thân, y không khỏi thầm trách mình không nên như vậy. Ổn định lại tâm trí, y bước tới gần, lại thấy Phùng Xuân đang gom những lọn tóc tơ buộc lên.
Trên cổ tay nàng đeo một sợi dây màu đen mỏng manh, dưới năm ngón tay móc nối đan xen lúc to lúc nhỏ, cứ như đang làm trò ảo thuật thoăn thoắt biến hóa.
Y không khỏi ngây ngốc: "Ngươi..."
Phùng Xuân ngước mắt: "Hửm?"
Y tò mò nhìn mái tóc được nàng buộc lại bằng thứ đồ đó, nghi hoặc khó hiểu: "Trên tóc ngươi, đó là... dây thừng sao?"
Phùng Xuân sửng sốt, lập tức hiểu ra y đang nói tới cái gì. Nàng giơ tay tháo dây buộc tóc xuống, đưa cho y xem: "Dùng để buộc tóc đấy, gọi là dây buộc tóc, chun buộc tóc hay thun đều được."
Lúc này Giang Hành Tuyết mới thấy rõ, sợi dây màu đen nho nhỏ này, hiện tại lại còn nhỏ hơn cả lúc nằm trên cổ tay nàng ban nãy.
Y cẩn thận nhặt lấy từ trong lòng bàn tay nàng, mượn ánh đèn xem xét kỹ lưỡng, lại càng không hiểu nổi một thứ nhỏ xíu như vậy làm sao có thể kéo dài ra được trong tay nàng.
Y cẩn thận quan sát, ngay cả kéo thử một cái cũng không dám. Phùng Xuân bèn ghé sát lại, kéo căng ra làm mẫu cho y xem: "Ngươi nhìn này, thứ này có tính đàn hồi. Bên các ngươi chắc cũng có, ta nhớ hình như gọi là dây gân bò thì phải."
Giang Hành Tuyết hơi trợn tròn mắt, đồng tử khẽ rung lên vì kinh ngạc. Y nhận lấy, thử kéo căng trong tay, càng kinh ngạc hơn: "Dây gân bò... không thần kỳ được như vậy."
Phùng Xuân ngẫm nghĩ, các sản phẩm từ gân thời cổ đại đương nhiên không thể so sánh với sản phẩm cao su đã qua nhiều công đoạn chế biến, bèn đáp qua loa: "Haha, đây là đặc sản quê ta, chẳng tính là gì đâu, chỉ là đồ chơi nhỏ thôi."
Giang Hành Tuyết thầm nghĩ, cái này sao có thể coi là đồ chơi nhỏ được. Vật phẩm có tính đàn hồi kỳ diệu thế này nếu dùng cho cung nỏ, biết đâu sẽ có tác dụng không ngờ. Hơn nữa thứ này vậy mà lại liền mạch một khối không hề có mối nối, quả thực là... khiến người ta không thể tưởng tượng nổi.
Cầm lại chiếc thun từ tay Giang Hành Tuyết, Phùng Xuân buộc lại mái tóc. Sau đó nàng lại búi phần tóc đã buộc lên, dùng một cây trâm gỗ để cố định.
Giang Hành Tuyết hỏi: "Sao không dùng trâm cài thẳng luôn?"
Tay Phùng Xuân khựng lại, thầm nghĩ lỡ như có ngày trâm cài bị rơi, đầu bù tóc rối bị người ta nhìn ra là nữ thì biết làm sao? Nàng cười cười, buông tay xuống: "Ta sợ buộc không chặt, làm vậy tiện hơn một chút."
Nhìn nàng, trước mắt Giang Hành Tuyết chợt xẹt qua dáng vẻ xõa tóc ban nãy của nàng, yểu điệu động lòng người, trêu ghẹo tâm can.
Có lẽ, y nên hiểu vì sao nàng lại phải cẩn trọng như vậy.
Sửa soạn xong, Phùng Xuân thấy tóc Giang Hành Tuyết vẫn rối tung, vừa định hỏi sao y không búi tóc lên thì sực nhớ tới cây trâm bị Đại đương gia đập nát kia.
Nàng mím môi, xoay người nhìn về góc nhà, chọn bẻ một nhánh cây chắc chắn từ đống củi, lại cọ cọ vào tường cho hết dằm gỗ, rồi đưa cho Giang Hành Tuyết: "Ngươi cứ dùng tạm cái này đi, chứ để xõa mãi thế cũng không tiện."
Ánh mắt Giang Hành Tuyết dừng lại trên cái que gỗ chẳng thể gọi là trâm cài kia, khẽ nhíu mày, lóe lên một tia ghét bỏ.
Người y hơi rụt về sau, cất lời: "Không cần đâu, ta... cứ thế này cũng được."
Phùng Xuân nhận ra y đang né tránh, cúi đầu nhìn que gỗ, thầm nghĩ người này cũng kén chọn thật. Nhưng nhớ đến nam nhân thời cổ mà để tóc xõa là rất thất lễ, nàng vẫn khuyên một câu:
“Ta cũng dùng loại này mà. Hai tháng trước ta bẻ từ cành táo xuống. Còn cây này là cành đào, biết đâu còn có thể trừ tà.”
Đón lấy ánh mắt né tránh của y, Phùng Xuân tiến lại gần, chớp chớp đôi mắt to: “Dùng đi, dùng đi. Không thì để người khác nhìn thấy ngươi như vậy, chẳng hay chút nào.”
Cuối cùng, sự ghét bỏ cũng bị nàng thuyết phục. Giang Hành Tuyết lặng lẽ nhận lấy chiếc “trâm cài tóc”, nhỏ giọng cảm ơn.
Sợ y vẫn chê mà không chịu dùng, Phùng Xuân chống cằm nằm bò trên bàn, chăm chú nhìn y buộc tóc. Giang Hành Tuyết bất đắc dĩ, đành buộc tóc lên dưới ánh mắt đầy mong đợi của nàng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)