Phùng Xuân tái mặt, sống lưng lạnh toát, theo bản năng định nhảy xuống ngựa, nhưng lại bị bàn tay kia đè chặt hơn.
Sống mũi cao thẳng của Tiêu Vệ Thừa khẽ cọ bên tai nàng, đầy cợt nhả và mang tính xâm chiếm. Hắn thấp giọng "Hừm" một tiếng, đang thúc giục nàng.
Nàng dựng tóc gáy, nói năng cũng không lưu loát, theo bản năng phản bác: "Ta, tiểu nhân, tiểu nhân không phải..."
Ánh mắt Tiêu Vệ Thừa tối sầm lại, ôm lấy eo xoay người nàng lại, lạnh lùng nhìn thẳng vào mắt nàng: "Nghĩ kỹ rồi hẵng nói."
Khoảnh khắc ấy, Phùng Xuân chợt nhớ tới lời Giang Hành Tuyết dặn đêm qua. Y nói Tiêu Vệ Thừa xảo quyệt tàn độc, nàng nhất định, nhất định phải cẩn thận. Nếu có biến cố, phải đối mặt với hắn, tuyệt đối không được cậy mạnh, giữ mạng là quan trọng nhất.
Bị ánh mắt thâm trầm đáng sợ của hắn bao trùm, Phùng Xuân không dám làm liều, lập tức chọn cách chịu thua. Nàng nắm chặt lấy ống tay áo Tiêu Vệ Thừa, đôi mày chau lại, bắt đầu khóc lóc: "Nhị đương gia! Không phải đâu, tiểu nhân không hề có ý lừa gạt ngài!"
Nàng vốn đang sợ hãi, lúc này khóc lóc lại càng chân thực động lòng người. Đôi mắt đẫm lệ long lanh, dẫu có đang giả trang nam giới cũng khiến người ta không khỏi xót xa.
Bụng ngón tay Tiêu Vệ Thừa khẽ gạt đi giọt lệ ấy, lại hỏi: "Phải không?"
Phùng Xuân gật đầu lia lịa, túm lấy vạt áo hắn khụt khịt khóc lóc van xin: "Tiểu nhân chỉ là không muốn... không muốn chết... Nhị đương gia, ta chỉ muốn sống sót... Ta không cố ý lừa ngài đâu, xin Nhị đương gia, xin ngài, đừng nói cho họ biết..."
Tiêu Vệ Thừa rủ nửa mí mắt, nhớ lại đêm Đại đương gia dắt theo hai nữ tử bị bắt cóc về bảo là muốn tặng cho hắn, đáy mắt xẹt qua một tia lạnh lẽo.
Nàng quả thực nên nữ cải nam trang, ít nhất, trước khi rơi vào tay hắn, tuyệt đối không được để kẻ khác biết thân phận thật của mình.
Thu lại sự u ám nơi đáy mắt, hắn ngước lên, vén lọn tóc mai rối bời ra sau tai nàng, khẽ mỉm cười: "Đừng khóc nữa, sau này ngươi đi theo ta, có ta bảo vệ ngươi, sẽ không xảy ra chuyện đó đâu."
Nàng sụt sịt nức nở, đôi mắt trong veo như nước mùa thu vô cùng đáng thương nhìn hắn, nhưng trong lòng lại sởn gai ốc, hai hàm răng run cầm cập.
Đi theo hắn là có ý gì, nàng có ngốc đến mấy cũng hiểu. Ở thời đại này, trong hoàn cảnh này, một nam nhân nói với một nữ nhân như vậy, chẳng qua là muốn nàng làm tình nhân của hắn, hoặc là nói, là món đồ chơi.
Có hắn bảo vệ thì sao chứ, dù sao cũng chỉ là từ món đồ chơi của một đám người, biến thành đồ chơi của một mình hắn mà thôi.
Nhưng trong tình cảnh hiện tại, nàng không thể từ chối, cũng chẳng có quyền lựa chọn từ chối. Nàng lại không thể để bản thân nhận lời, đành chỉ biết khóc, không ngừng khóc lóc, cố gắng khóc sao cho thật đáng thương, hòng khơi gợi sự thương cảm và mủi lòng từ hắn.
Khóc hồi lâu, nàng cũng chẳng phân biệt được giọt nào là hư tình giả ý, giọt nào là nỗi sợ hãi chân thật. Dưới ánh mắt xâm lược đang ghé sát từng chút một của hắn, lý trí nơi đáy mắt nàng đang vỡ vụn từng tấc.
Những giọt nước mắt to đùng làm nhòe đi tầm nhìn, nàng chỉ cảm nhận được một mảng bóng tối ép sát, cùng cái lạnh lẽo nặng nề bất ngờ áp lên bờ môi.
Sự kiên nhẫn của Tiêu Vệ Thừa cạn kiệt, bụng ngón tay hắn ấn lên đôi môi đang run rẩy của nàng, khẽ miết qua. Cánh môi màu hồng đào dưới ngón tay hắn trắng bệch đi, thoáng chốc lại khôi phục vẻ hồng hào.
Nâng cằm nàng lên, hắn cúi người sấn tới, người trước mặt lại lùi về sau né tránh. Bàn tay hắn đưa lên, đỡ lấy gáy nàng, ấn mạnh về phía trước, ghì chặt nàng lại.
Hai làm môi chạm nhau, sự mềm mại thơm ngát bất ngờ ập đến, hô hấp của Tiêu Vệ Thừa bỗng nhiên dừng lại, cả người bỗng chốc căng cứng.
Phùng Xuân nức nở một tiếng, run rẩy muốn né tránh. Hắn phát hiện, không thầy cũng hiểu mà đuổi theo.
Hắn men theo bờ môi mơn trớn, triền miên mút mát. Hôn đủ rồi, liền cạy hàm răng đang cắn chặt của nàng ra, tiến quân thần tốc, nhẹ nhàng dây dưa giao triền. Mãi đến khi nàng khó thở, không chịu nổi nữa, hắn mới chịu buông ra. Đôi mắt khép hờ, vẫn chưa đã.
Rốt cuộc cũng được buông tha, nhưng Phùng Xuân đã cạn kiệt sức lực, chỉ có thể mặc cho hắn bài bố. Còn Tiêu Vệ Thừa, nhìn nàng run rẩy túm lấy vạt áo mình, ngã gục vào lòng mình thở dốc không ngừng, lại cảm thấy vô cùng thỏa mãn.
Hắn ôm lấy eo nàng, ánh mắt u ám, lòng bàn tay không ngừng vuốt ve lưng nàng. Hơi thở dần trở nên nặng nề, hắn dường như đang gắng gượng kìm nén.
Phùng Xuân co rúm người lại, nước mắt thấm ướt vạt áo hắn, không dám phát ra nửa tiếng.
Rất lâu sau, lồng ngực hắn phập phồng dữ dội, hắn nâng khuôn mặt nàng lên, trán kề trán, thấp giọng cất lời, thanh âm có chút khàn khàn: "Thanh Thanh ngoan, nói ngươi muốn theo ta. Theo ta, sau này có ta che chở cho ngươi."
Tiếng thở ngày một dồn dập của hắn khuếch đại vô hạn bên tai nàng, lớn đến đinh tai nhức óc. Phùng Xuân biết, e là ban nãy hắn đã động dục niệm, nếu lúc này nàng đồng ý, chỉ sợ sẽ bị hắn "ăn sạch sành sanh" ngay tại chỗ.
Nghĩ tới đó, cả người nàng không khỏi run rẩy, nước mắt lại rơi xuống. Bấu chặt lấy vạt áo trước ngực hắn, nàng bi ai khóc lóc cầu xin: "Nhị đương gia... Ta đồng ý với ngài, ta đều đồng ý. Xin ngài, xin ngài đừng..."
Tiêu Vệ Thừa hôn đi dòng lệ của nàng, hiếm khi lại kiên nhẫn đến thế: "Hửm?"
Thấy được một tia hy vọng, nàng ngửa khuôn mặt đầm đìa nước mắt lên cầu xin hắn: "Đừng... Đừng ở đây, xin ngài..."
Nàng khóc lóc thật đáng thương, đôi mắt cùng chóp mũi hồng trông thật đáng yêu, giọng nói lí nhí như muỗi kêu rốt cuộc cũng gảy đúng sợi dây mủi lòng tận đáy lòng hắn. Yêu cầu của nàng đơn giản như vậy, hà tất hắn phải để lưu lại nỗi sợ hãi cho nàng trong lần đầu tiên chứ?
Khẽ hôn lên trán nàng, Tiêu Vệ Thừa ôm chặt nàng vào lòng, vùi đầu vào hõm cổ nàng hít một hơi thật sâu, cười khẽ: "Khóc cái gì, đồng ý với ngươi là được chứ gì."
Chạng vạng tối, chim muông trong rừng giật mình cất cánh bay lên, đập cánh phành phạch như tiếng quỷ khóc.
Tiêu Vệ Thừa một tay cầm dây cương, một tay vuốt ve vòng eo Phùng Xuân, quay đầu ngựa chầm chậm đi về.
Người trong lòng im lìm vùi mặt vào ngực hắn, ấm áp mềm mại thơm ngát. Tuy không nói năng gì, nhưng cũng khiến tâm tình hắn vui vẻ, ung dung thong thả quay về trại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
