Trước mắt Giang Thanh Nguyệt tối sầm. Nàng còn chưa kịp chuẩn bị, hồn đã bay vọt khỏi địa phủ.
Một câu chửi thề vừa dâng tới cổ họng còn chưa kịp bật ra, nàng đã rơi phịch xuống một chỗ vừa mềm vừa nóng.
Nàng mở mắt ra, sợ đến hồn vía lên mây. Mấy chữ vừa nuốt ngược vào bụng cũng bật thẳng ra ngoài.
Rõ ràng đã hứa cho nàng làm lứa 00, sao lại ném thẳng nàng về cổ đại thế này?!
Chưa hết, lúc này nàng còn đang cưỡi trên người một nam nhân đẹp như tạc, hai tay ấn chặt lên lồng ngực vừa nóng vừa rắn chắc của hắn.
Trong phòng không đốt đèn, nhưng ánh trăng vẫn đủ soi rõ gương mặt nam nhân bên dưới.
Nước da hắn trắng, đường nét gương mặt sắc như tạc. Đôi mắt dài khép hờ, môi mỏng mím chặt, chân mày hơi nhíu. Trên trán lại có một vết thương đỏ sẫm, khiến vẻ lạnh lùng ấy bỗng thêm chút yếu ớt khiến người ta khó lòng làm ngơ.
Giang Thanh Nguyệt lại cúi xuống nhìn mình.
Hai bàn tay béo múp của nàng chẳng khác nào hai cái giò heo kho. Váy áo rộng thùng thình vẫn không che nổi từng vòng mỡ chồng lên nhau ở eo, nhìn mà thê thảm không nỡ nhìn lần hai.
Nàng thấy gân xanh trên cổ nam nhân nổi rõ, toàn thân căng cứng như đang cố chịu đựng thứ gì đó.
Giang Thanh Nguyệt nghĩ trước hết phải xuống khỏi người ta đã. Nào ngờ vừa vùng vẫy, nàng không những không đứng được mà còn chật vật ngồi sụp trở lại.
Nam nhân bật ra một tiếng rên đau rồi mở bừng mắt. Ánh nhìn lạnh buốt phóng thẳng về phía nàng.
Giang Thanh Nguyệt cảm thấy ánh mắt đáng sợ này quen quen. Chưa kịp nghĩ sâu, đã nghe hắn nghiến giọng quát:
“Giang Thanh Nguyệt, nếu ngươi còn dám có ý đồ với ta, ta sẽ giết ngươi!”
Nói xong, hắn dốc chút sức lực và lý trí cuối cùng, đá nàng văng khỏi giường.
Giang Thanh Nguyệt ngã đến đầu đau như nứt ra. Ngay sau đó, một đoạn ký ức vốn không thuộc về nàng ào ạt tràn vào đầu.
Hóa ra nàng xuyên không thật.
Nàng xuyên vào thân xác một cô nương cùng tên cùng họ, năm nay mới mười tám tuổi.
Chỉ có điều nơi này không phải Hoa Quốc, mà là một quốc gia nàng chưa từng nghe tới - Đại Hạ.
Nam nhân vừa đá nàng xuống giường tên Tống Nghiễn, là người chồng nguyên chủ mới cưới được một tháng.
Thật ra cũng không thể trách người ta đá nàng.
Bởi trước đó nguyên chủ đã dùng một cách chẳng hay ho gì, ép Tống Nghiễn phải cưới mình.
Sau khi thành thân, Tống Nghiễn vẫn không chịu chạm vào nàng, hai người từ đầu tới cuối đều ngủ riêng.
Ban đầu nguyên chủ còn chẳng hiểu chuyện vợ chồng là gì, nên dù có làm loạn cũng chưa biết phải làm thế nào. Mãi tới ban ngày hôm qua, nàng ta về nhà mẹ đẻ một chuyến, lúc trở lại trong tay đã có thêm một gói thuốc.
Tống Nghiễn trúng thuốc, thà tự đập đầu đến chảy máu để giữ mình tỉnh táo chứ nhất quyết không chịu chạm vào nàng ta. Cuối cùng vì cơ thể không chịu nổi, hắn kiệt sức ngất đi.
Nguyên chủ thấy chồng đã khó chịu đến mức ấy mà vẫn không chịu đụng mình, tức quá... chết luôn.
Thế là Giang Thanh Nguyệt bị câu nhầm hồn vừa hay thế chỗ.
Tiếp nhận xong ký ức, Giang Thanh Nguyệt cạn lời ngẩng lên nhìn trời, nhưng thứ lọt vào mắt chỉ là mái tranh rách nát, gió lùa tứ phía.
Nàng cúi đầu thở dài. Dưới đất đầy đồ đạc vừa bẩn vừa lộn xộn. Một con chuột còn chít chít chạy qua mu bàn chân nàng, đầu lắc lư như chẳng coi ai ra gì.
Bình thường Giang Thanh Nguyệt sợ chuột nhất, vậy mà lúc này nàng đã tê dại đến mức chỉ bình thản nhìn nó chạy mất.
Cuối cùng, nàng mới quay lại nhìn người trên giường với vẻ mặt hết muốn sống.
Tống Nghiễn đang nghiến răng, đôi mắt như phun lửa, cảnh giác nhìn nàng chằm chằm.
Giang Thanh Nguyệt rùng mình.
Căn nhà bẩn thỉu thế nào tạm gác sang một bên! Địa phủ khốn nạn ra sao cũng để sau hẵng mắng! Quan trọng nhất bây giờ là dọn cái mớ hỗn độn trước mắt!
“Tống Nghiễn, ngươi yên tâm, ta tuyệt đối sẽ không ép ngươi nữa. Ta biết ngươi đang rất khó chịu, bây giờ ta chỉ muốn giúp ngươi thôi.”
Nghe vậy, cơn giận vì bị trêu cợt bùng lên trong mắt Tống Nghiễn.
“Cút!”
Giang Thanh Nguyệt hiểu ngay hắn nghĩ lệch đi đâu, vội xua tay.
“Không phải kiểu giúp mà ngươi đang nghĩ...”
Nói tới đây, nàng cũng chẳng còn thời gian giải thích, vội mở cửa chạy ra ngoài.
Nhìn nàng lao khỏi phòng, cổ họng Tống Nghiễn bỗng ngứa rát, vị tanh của máu trào lên.
Tại sao ông trời đã cho hắn cơ hội trọng sinh, lại cố tình để hắn trở về đúng đêm nay?
Kiếp trước, nữ nhân kia dùng đủ cách ép hắn nhưng không được, cuối cùng thẹn quá hóa giận, chạy ra gọi người trong thôn tới xem trò cười. Nàng ta còn mắng hắn ngay trước mặt mọi người là tên tú tài nghèo “không làm được”, ngay cả người nhà hắn ở sân bên cũng bị lôi vào châm chọc, sỉ nhục.
Nghĩ vậy, Tống Nghiễn cố chịu cơn khó chịu dữ dội trong người, nghiến răng chống tay ngồi dậy.
Hắn đang định mặc quần áo thì bất chợt thấy nữ nhân kia lại khiêng một cái chậu lớn chạy vào.
Đặt chậu xuống xong, nàng lại vội vã xách hai thùng nước từ ngoài vào.
“Trong nhà chỉ có mỗi cái chậu này thôi! Ngươi dùng tạm đi!”
Giang Thanh Nguyệt từng đọc trong tiểu thuyết rằng tình trạng này cần ngâm nhiều nước lạnh mới giảm được.
Nhưng điều kiện trong nhà hiện giờ không cho phép, nên chỉ có thể dùng chậu tắm tạm.
Vừa nói nàng vừa đi ra ngoài. Tới cửa, nàng bỗng quay đầu nhìn hắn, ho khẽ hai tiếng.
“Ờm... dù ngươi có hận ta đến đâu cũng đừng hành hạ mình. Ta nghe nói cứ cố nhịn thứ thuốc này mãi, có khi để lại ám ảnh cả đời. Nếu thật sự không chịu nổi thì ngươi... tự...”
Nói đến đây, Giang Thanh Nguyệt chậm rãi giơ một bàn tay lên ra hiệu.
Cả căn phòng im phăng phắc.
Một giây sau, hắn quả nhiên gầm lên vì thẹn quá hóa giận.
“Ra ngoài!”
Giang Thanh Nguyệt cũng biết đề nghị ấy với một người cổ đại đúng là khó chấp nhận. Việc nên làm nàng đã làm hết, bèn đóng cửa đi ra.
Đang đầu hạ, ánh trăng ngoài sân như nước, gió đêm mát rượi.
Tiếng ếch và tiếng côn trùng nối nhau vang lên không dứt.
Giang Thanh Nguyệt hít sâu bầu không khí trong lành, ngồi xuống tảng đá trước cửa, dỏng tai nghe động tĩnh bên trong.
Mãi đến khi nghe tiếng nước ào ào bên trong, nàng mới nhẹ cả người.
Cuối cùng cũng có thời gian lo cho chính mình.
Bên địa phủ rõ ràng đã chơi nàng một vố. Nhưng muốn khiếu nại thì chỉ còn cách chết thêm lần nữa, rủi ro quá lớn.
Bây giờ nàng chỉ mong hai điều kiện đầu tiên không bị bớt xén là đã tạ ơn trời đất rồi.
Nghĩ vậy, Giang Thanh Nguyệt vội nhắm mắt, thầm niệm một tiếng “vào”.
Giây tiếp theo, nàng đã trở lại căn nhà hiện đại của mình.
May là căn nhà vẫn còn, đồ đạc trong phòng xem ra cũng không thiếu món nào.
Những thứ nàng đã đặt ở địa phủ trước khi đi trông có vẻ cũng được giao đầy đủ. Hiện giờ các bưu kiện chất kín khắp nơi, phòng khách thậm chí chẳng còn chỗ đặt chân.
Thấy hai điều kiện đầu tiên đều được giữ lời, Giang Thanh Nguyệt mới yên được bụng.
Có những thứ này, cho dù xuyên đến năm đói kém nàng cũng không sợ.
Bụng đói cồn cào, Giang Thanh Nguyệt khó nhọc trèo qua núi bưu kiện tới nhà bếp, lấy một miếng bánh ngọt trong tủ lạnh, cắn liền mấy miếng rồi vừa ăn vừa đi vào phòng tắm.
Tới trước gương, nàng theo phản xạ liếc vào.
Chỉ một cái đó thôi suýt nữa đã tiễn nàng trở lại địa phủ lần nữa, ngay cả miếng bánh trong tay cũng rơi xuống đất.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)