Hồn của Giang Thanh Nguyệt bị câu đi ngay lúc nàng đang gật gù trong một cuộc họp.
Khi ấy, nàng đang thả hồn theo bài diễn văn toàn lời thừa của lãnh đạo thì bất chợt nghe có người gọi tên mình. Tưởng mình bị điểm danh, nàng theo phản xạ đáp một tiếng, rồi... người không còn nữa.
Chỉ trong chớp mắt, linh hồn nàng đã xuất hiện ở Ban Quản lý Lục đạo Luân hồi dưới địa phủ, đang đứng xếp hàng trước quầy đầu thai.
Đây là lần đầu nàng đến nơi này, lại chẳng hề có chuẩn bị tâm lý, nên căng thẳng đến cứng cả người.
Nhất là cảnh xếp hàng trước mắt khiến Giang Thanh Nguyệt nhớ ngay tới những lần chen chúc làm thủ tục khi còn sống - trải nghiệm nào cũng chẳng vui vẻ gì. Nghĩ tới đó, nàng càng thấy bất an.
Quả nhiên, sợ gì gặp nấy.
Nãy giờ nàng đã quan sát rất lâu. Mấy hồn ma phía trước đều thuận lợi vượt qua bước xác minh thân phận, vậy mà tới lượt nàng thì hệ thống nhận diện mặt quỷ trước quầy cứ nhận mãi không ra.
Giang Thanh Nguyệt sốt ruột đến toát mồ hôi.
Nhân viên ngồi trong quầy chỉ khẽ nhướng mày.
“Hiện tại không tra được thông tin thân phận của quý khách, không thể làm thủ tục đầu thai.”
Giang Thanh Nguyệt nghẹn thở.
“Ý gì?”
Nhân viên ngẩng đầu, hờ hững liếc nàng một cái.
“Nói đơn giản là... tên cô không có trong danh sách đầu thai.”
Giang Thanh Nguyệt cuống lên.
“Có khi nào hệ thống của các người bị bug không? Rõ ràng ta bị sứ giả của các người câu đến đây mà.”
Người kia khựng lại, như chợt nhớ ra điều gì, rồi nhỏ giọng lẩm bẩm:
“Chắc lại là sứ giả câu hồn thực tập mới đến tháng này làm nhầm rồi. Quý khách không phải trường hợp đầu tiên đâu.”
Đầu óc Giang Thanh Nguyệt trống rỗng, nhưng ngoài mặt vẫn cố giữ bình tĩnh. Nàng chống hai tay lên eo, bày tư thế chuẩn bị cãi nhau, chỉ thiếu điều viết thẳng bốn chữ “ta không dễ chọc” lên mặt.
“Thực tập? Sao không nói luôn là nhân viên thuê ngoài đi? Ta không cần biết. Đây là sai sót công việc của các người. Ngươi không giải quyết được thì gọi người giải quyết được ra đây. Tóm lại, nhất định phải đưa ta trở về!”
Ai ngờ đối phương vẫn chẳng hề dao động, chỉ hất cằm về phía quầy đối diện.
“Tình huống của quý khách không thuộc phạm vi tôi phụ trách. Hay quý khách sang quầy trọng sinh bên kia hỏi thử xem.”
Giang Thanh Nguyệt đang định làm ầm lên, nhưng nghĩ lại thì đời này của nàng cũng chẳng có gì quá vừa ý.
Nếu thật sự được trọng sinh một lần, nghĩ kỹ thì cũng đáng cân nhắc.
Thế là nàng ngoan ngoãn chạy sang quầy trọng sinh đối diện xếp hàng.
Lúc này, trước quầy đang có một nam nhân mặc cẩm bào đen, tóc búi cao bằng ngọc quan. Khí thế lạnh lẽo quanh người nọ khiến ai nhìn cũng ngại đến gần.
Giang Thanh Nguyệt thầm khó hiểu. Chẳng lẽ vị đại ca cổ đại này cũng bị nhân viên thực tập câu nhầm xuyên thời không?
Đang nghĩ ngợi, nàng lờ mờ nghe thấy mấy chữ “tân khoa Trạng nguyên”, “Thừa tướng đại nhân”, “Thiên Sát cô tinh” từ phía trước vọng lại.
Đợi nam nhân nọ làm xong thủ tục rồi xoay người, Giang Thanh Nguyệt cúi đầu, bước nhanh tới quầy trình bày tình hình.
Nhân viên ở đây không làm việc qua loa như bên kia. Người này nghiêm túc tra hồ sơ cả đời của nàng từ đầu tới cuối rồi mới nói:
“Xin lỗi, chỉ số oán khí của quý khách chưa đủ, chúng tôi không thể làm thủ tục trọng sinh.”
Giang Thanh Nguyệt nổi nóng ngay.
“Bây giờ oán khí của ta rõ ràng rất lớn đấy!!!”
Không ngờ nàng vừa dứt lời, nam nhân áo đen mới rời đi bỗng quay phắt lại. Hắn nhìn nàng đầy kinh ngạc rồi vươn tay bóp chặt cổ nàng.
“Giang Thanh Nguyệt? Ngươi cũng xứng được trọng sinh?!”
Giang Thanh Nguyệt hết hồn, dốc hết sức cạy đôi bàn tay lạnh ngắt kia khỏi cổ mình.
“Khụ, khụ... ta không quen ngươi!”
Người nọ nghe vậy thoáng sững lại, nhìn nàng từ trên xuống dưới như phát hiện có gì đó không đúng.
“Xin lỗi, nhận nhầm người.”
Cổ vừa được buông ra, Giang Thanh Nguyệt ho sặc sụa mấy tiếng.
“Thần kinh à!”
Vừa rồi lúc hắn nhìn nàng, sát ý trong mắt rõ ràng cuộn trào như muốn giết người. Vậy mà chỉ chớp mắt đã bình tĩnh như chưa từng xảy ra chuyện gì.
Nhìn kiểu gì cũng là một con quỷ điên, gặp ai cũng cắn.
Oán khí lớn đến vậy, bảo sao đủ điều kiện trọng sinh!
Bị hai quầy đùn đẩy qua lại đã đủ bực, giờ còn gặp thêm một tên quỷ điên, Giang Thanh Nguyệt cuối cùng cũng hết nhịn nổi.
Nàng ngồi phịch xuống giữa đại sảnh, vừa đập đất vừa gào khóc:
“Ta chết oan quá trời ơi~~~”
Chiêu này đúng là hiệu nghiệm.
Chẳng bao lâu sau, nàng đã được mời thẳng vào văn phòng VIP riêng.
“Cô Giang, thành thật xin lỗi vì sự cố lần này. Cô có yêu cầu gì cứ nói.”
Cuối cùng cũng gặp được người có quyền giải quyết, Giang Thanh Nguyệt nói ngay:
“Các người mau phái người đưa ta về.”
“Rất xin lỗi. Theo hệ thống, cơ thể của cô... đã không thể sống lại nữa.”
“Không thể nào! Tháng trước ta vừa khám sức khỏe, vẫn khỏe re mà.”
“Nhưng ở đây tra được trước khi mất cô từng ký giấy hiến tặng nội tạng...”
“...”
Đầu Giang Thanh Nguyệt ong ong.
“Vậy ta muốn trọng sinh.”
“Rất xin lỗi, chỉ số oán khí của cô chưa đủ.”
“Thế ta đầu thai lại.”
“Xin lỗi, cô không có tên trong danh sách đầu thai.”
Giang Thanh Nguyệt tức đến mức sắp nổ tung. Nàng đang gom hơi chuẩn bị phát tác thì người đối diện đã nhanh hơn một bước.
“Cô Giang, xin cô đừng vội. Tôi có một thẻ trải nghiệm xuyên không, có thể giúp cô xuyên đến bất kỳ thời không nào, trải nghiệm một cuộc đời hoàn toàn khác.”
Nghe tới hai chữ xuyên không, Giang Thanh Nguyệt bỗng thấy đề nghị này cũng đáng cân nhắc.
Sống vốn là để trải nghiệm. So với trọng sinh, xuyên không chẳng thú vị hơn sao?
Nàng cố làm ra vẻ dè dặt, khẽ ho một tiếng.
“Xuyên không cũng được. Nhưng bên các người phải đồng ý với ta ba điều kiện.”
“Xin cô cứ nói.”
“Thứ nhất, phải cho ta chút đồ hack chứ. Không gian linh tuyền, thuật đọc tâm, vận may trời cho... có bao nhiêu cứ cho bấy nhiêu.”
Nhân viên nọ sững ra, vội mở máy tính kiểm tra lịch sử đọc truyện của nàng trên ứng dụng Cà Chua lúc còn sống, rồi mới hiểu ra.
“Cô Giang, tiểu thuyết chỉ là tiểu thuyết thôi. Những thứ cô vừa kể ở đây thật sự không có. Nhưng để bồi thường, chúng tôi có thể biến căn nhà cô mua lúc còn sống thành không gian riêng cho cô, đồ đạc bên trong cũng giữ nguyên. Thế được chứ?”
Nghe nói còn có cách ấy, Giang Thanh Nguyệt chợt nảy ra một ý.
“Thế tiền tiết kiệm của ta thì sao? Đó là tiền ta nhịn ăn nhịn mặc mới dành dụm được. Bình thường đọc tiểu thuyết ta còn chẳng nỡ mua hội viên, toàn ngồi xem quảng cáo đấy.”
Nụ cười lịch sự trên mặt người kia suýt nữa không giữ nổi.
“Vậy thế này đi. Bây giờ cô có thể đặt hàng qua mạng. Sau đó tôi sẽ cho sứ giả mang tất cả bưu kiện vào nhà giúp cô. Như vậy được chứ?”
Giang Thanh Nguyệt nửa tin nửa ngờ sờ túi, quả nhiên phát hiện chiếc điện thoại lúc còn sống vẫn còn đó, hơn nữa đã tự động kết nối Wi-Fi của địa phủ.
Nàng thuần thục mở khu siêu thị của một ứng dụng mua sắm, rồi bấm mua như điên.
Ngoại trừ đồ mẹ và bé cùng đồ dùng thú cưng không nằm trong kế hoạch, còn lại từ đồ ăn vặt, thức ăn nhanh, gạo dầu gia vị, rau quả tươi sống, đồ gia dụng, mỹ phẩm chăm sóc da cho tới thuốc men và sản phẩm chăm sóc sức khỏe... thứ gì nàng cũng nhắm tới.
Giang Thanh Nguyệt đặt đơn một mạch, tiêu sạch đồng cuối cùng trong thẻ ngân hàng rồi mới thở phào nhẹ nhõm.
Sau đó nàng đưa ra yêu cầu cuối cùng:
“Lần này ta muốn làm lứa 00, thử cảm giác ai chướng mắt là bật lại, đến không khí cũng chẳng tha. Lứa 70, 80, 90 gì đó thì thôi.”
Nhân viên nọ nghe xong thoáng sững người, rồi cong môi cười đầy ẩn ý, gật đầu với nàng.
“Lãnh đạo, tôi nhớ dự án xuyên đến sau Công nguyên năm 2000 vẫn chưa phát triển xong mà.”
Người phụ trách chỉ mỉm cười.
“Cô ấy chỉ nói muốn làm lứa 00, có nói 00 của thế kỷ nào đâu. Chúng ta cũng chỉ là dân làm công ăn lương, bớt được chuyện nào hay chuyện ấy. Học lấy.”
Thực tập sinh gật gù như hiểu như không, âm thầm mặc niệm cho Giang Thanh Nguyệt một giây.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)