Từ lúc xuyên không, Giang Thanh Nguyệt đã tự trấn an mình hết lần này tới lần khác.
Nàng cũng đã biết nguyên chủ là một cô gái khá mập.
Nàng tự nhủ nhặt lại được một cái mạng đã là may lắm rồi. Lại còn đang sống trong thân xác của người ta, chê bai nữa thì có phần quá đáng.
Ai ngờ vừa soi gương, chút chuẩn bị tâm lý nàng vất vả dựng lên đã sụp sạch.
Giang Thanh Nguyệt đứng chết trân như vừa bị sét đánh, quên cả thở.
Bộ quần áo nhờn như giẻ lau đã không còn nhìn ra màu gốc, trong những kẽ móng tay dài ngoằng còn đầy cáu bẩn đen sì.
Cảnh tượng ấy suýt làm Giang Thanh Nguyệt nôn ngược miếng bánh vừa nuốt xuống.
Nàng hít hít mũi thêm một lần, cuối cùng cũng hiểu vì sao nãy giờ cứ cảm thấy có mùi gì đó thum thủm.
Hóa ra mùi ấy... tỏa ra từ chính người nàng.
Không biết trên người còn có bọ chét, chấy rận gì nữa không?
Vừa nghĩ tới khả năng đó, Giang Thanh Nguyệt hét lên rồi lao thẳng vào phòng tắm.
Nàng còn chẳng kịp cởi quần áo, mở vòi sen xối thẳng từ đầu xuống.
Nước từ vòi sen chảy ra vẫn trong veo, nhưng đến lúc rơi xuống nền thì gần như biến thành màu mực.
Giang Thanh Nguyệt nhắm mắt xả nước thật lâu, sau đó mới cởi quần áo, xõa tóc ra bắt đầu gội.
Tóc phải gội đến năm sáu lượt bằng dầu gội mới không còn mùi dầu mỡ. Nàng bôi thêm dầu hấp rồi búi tóc lên.
Tóc xử lý xong, người cũng đã được xối gần sạch, nàng lấy khăn kỳ ra bắt đầu chà ghét.
Khăn chà tới đâu, ghét bẩn lẫn da chết cuộn thành từng dải tới đó, nhìn mà nàng chỉ muốn nhắm mắt.
Giang Thanh Nguyệt chà rất kỹ, nhất quyết không bỏ qua bất kỳ ngóc ngách nào. Chỉ đáng buồn là phần lưng nàng hoàn toàn với không tới.
Nàng nhớ lúc đặt hàng ở địa phủ hình như có mua loại khăn kỳ dài, nhưng bây giờ không rảnh đi đào giữa đống bưu kiện, đành để lần sau tính.
Kỳ xong, Giang Thanh Nguyệt bóp liền bảy tám lần sữa tắm, chỗ nào với tới được đều đánh đầy bọt.
Mãi mới tắm xong, nàng mệt rã rời như vừa đánh vật cả buổi. Nhưng nhìn bộ quần áo bẩn còn ngâm trong chậu, nàng vẫn phải cắn răng xử lý nốt.
Nàng gom tất cả quần áo ném vào máy giặt, rồi mới đánh răng rửa mặt.
Răng đánh ba lần, mặt rửa ba lượt, sau đó đắp một lớp mặt nạ kháng viêm trị mụn thật dày.
Trong lúc chờ mặt nạ, nàng cắt sạch móng tay.
Làm xong tất cả, nhìn người trong gương đã thay đổi thấy rõ, Giang Thanh Nguyệt cuối cùng mới thở phào.
Nhìn kỹ thì da nguyên chủ hình như cũng không đen đến mức ấy. Có lẽ chỉ vì nhiều năm không tắm, bụi bẩn tích lại quá dày.
Bỏ qua đám mụn trên mặt, gương mặt nguyên chủ thật ra không tệ, từng đường nét đều khá cân đối, sáng sủa.
Đặc biệt là đôi mắt to long lanh kia, còn khá giống mắt của nàng trước khi chết.
Giang Thanh Nguyệt cuối cùng cũng tìm lại được chút an ủi.
Mỡ trên người có thể giảm. Da cũng có thể từ từ dưỡng lại. Nhưng cái mớ hỗn độn bên Tống Nghiễn mới là chuyện khiến nàng đau đầu nhất hiện giờ.
Dù sao nàng đang sống trong thân xác của nguyên chủ. Mớ rắc rối người ta để lại, muốn hay không nàng cũng phải dọn.
Nghĩ tới đây, Giang Thanh Nguyệt vội lấy quần áo đã giặt bỏ vào máy sấy mới mua, rồi mở hộp thuốc tìm thuốc bột cầm máu, povidone-iodine và gạc.
Tìm đủ thuốc, trong lúc chờ quần áo khô, nàng nhìn mấy bộ đồ cỡ nhỏ chưa kịp thu ngoài ban công mà thở dài.
Ngày trước vóc dáng nàng cũng khá đẹp, còn mấy bộ đồ ấy bây giờ chắc chắn không thể nhét nổi vào.
Ý định kiếm một chiếc áo lót mặc bên trong cũng đành bỏ.
Thay lại quần áo của nguyên chủ, Giang Thanh Nguyệt thầm niệm “ra ngoài”.
Giây tiếp theo, nàng đã trở lại căn nhà rách nát.
Đẩy cửa vào, nàng thử khẽ gọi:
“Tống Nghiễn...”
Một lúc lâu không có tiếng đáp. Giang Thanh Nguyệt đoán hắn đã ngủ.
Nàng một tay cầm thuốc, một tay nâng ngọn đèn dầu vừa thắp, chậm rãi đi tới bên giường.
Tống Nghiễn khép hờ mắt, lặng lẽ quan sát từng cử động của nàng qua hàng mi.
Hắn vốn tưởng nàng chạy ra ngoài giống kiếp trước để gọi người tới, nên đã chuẩn bị sẵn cách đối phó. Không ngờ chờ lâu như vậy vẫn chẳng thấy nàng trở lại.
Bây giờ người đã về, lại không dẫn theo bất kỳ ai?
Tống Nghiễn không hiểu tại sao nàng không gọi một đám người đến xem hắn mất mặt như đời trước. Hắn đang nghi ngờ không biết nữ nhân này có phải trúng tà hay không thì thấy nàng rón rén tiến lại gần mình.
Tống Nghiễn thầm cười khẩy. Vừa đoán xem lần này nàng định giở trò gì, hắn vừa lặng lẽ thò tay xuống dưới người, nắm lấy con dao giấu ở đó.
Chỉ cần nàng dám kéo quần áo hắn, hắn sẽ giết nàng ngay.
Kiếp trước, sau khi đi theo nghĩa quân, hắn từng không ít lần cầm đao cầm thương, lúc cấp bách cũng từng giết người.
Điều duy nhất khiến hắn hơi khó xử là nữ nhân này quá nặng. Với tình trạng hiện giờ của hắn, muốn mang xác đi phi tang e rằng chẳng dễ.
Đang nghĩ, hắn bỗng thấy bàn tay nàng vươn về phía mình.
Tống Nghiễn theo phản xạ siết chặt chuôi dao, từ từ rút ra. Nhưng đúng lúc ấy, vết thương trên trán bỗng truyền tới cảm giác lạnh mát.
Cơn xót nhẹ không hề khó chịu, trái lại khiến đầu óc hắn tỉnh táo thêm vài phần.
Nữ nhân này... đang bôi thuốc cho hắn?
Tống Nghiễn ngẩn ra, đến dao cũng quên rút.
Thấy nàng bôi thuốc xong còn cúi xuống thổi nhẹ lên vết thương, hắn theo phản xạ nín thở nhưng đã chậm một bước.
Một mùi hương sạch sẽ, thoang thoảng lướt qua mũi hắn.
Tới lúc này Tống Nghiễn mới nhận ra điểm kỳ lạ.
Nữ nhân này bình thường đi đến đâu cũng khiến người ta bị mùi trên người nàng hun cho khó chịu. Sao chỉ ra ngoài một chuyến, nàng đã hết hôi, trên người còn có hương thơm thoang thoảng?
Hắn ngẩn ra, quên cả để ý tay nàng đang làm gì.
Đến khi hoàn hồn, Giang Thanh Nguyệt đã rắc thuốc bột lên vết thương rồi nhanh nhẹn bắt đầu băng lại.
Một tay nàng đỡ đầu hắn, tay kia thuần thục quấn gạc từng vòng. Động tác trôi chảy nhưng rất nhẹ, như sợ làm hắn đau.
Dáng vẻ ấy làm gì còn chút bóng dáng của nữ nhân hôm qua cầm một con rắn tới dọa hắn?
Phản ứng đầu tiên của Tống Nghiễn là: nữ nhân này cũng trọng sinh.
Nhưng người hắn gặp ở địa phủ khi đó rõ ràng không phải nàng. Dù đôi mắt hơi giống, thần thái lại hoàn toàn khác, vóc dáng càng khác xa.
Hơn nữa người kia cũng không được cho phép trọng sinh.
Tống Nghiễn không nghĩ ra nguyên nhân khiến nàng thay đổi, chỉ có thể tạm thời quan sát.
Chỉ cần đêm nay nàng không bò lên giường, hắn sẽ tạm giữ lại mạng nàng.
May mà Giang Thanh Nguyệt hoàn toàn không có ý định ngủ trên chiếc giường ấy.
Trời tối không nhìn rõ, nhưng khỏi cần nghĩ cũng biết chiếc giường bẩn đến mức nào.
Dựa theo ký ức nguyên chủ, nàng cầm đèn dầu đi sâu vào trong phòng, quả nhiên tìm thấy chỗ Tống Nghiễn thường trải chiếu ngủ sau tấm rèm cỏ.
Nơi đó chỉ có một chiếc chiếu mát và một cái gối, nhưng ít nhất sạch hơn phía ngoài rất nhiều.
Giang Thanh Nguyệt buồn ngủ đến díp cả mắt, chẳng còn sức kén chọn. Vừa nằm xuống, nàng đã ngủ say như chết.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)