Oanh Nhiên lập tức ngắt lời: “Vậy thì càng không làm được. Ta chỉ là một phàm nhân.”
Hệ thống vẫn đang quay vòng, không ngừng đuổi theo đuôi, một hồi lâu không thể phản ứng lại.
Oanh Nhiên nhìn hệ thống mà thấy dở khóc dở cười.
Cuối cùng, hệ thống cũng ngừng lại, lập tức nhảy dựng lên mắng:
“Ta đã nói rồi, ta ghét chó nhất mà!!”
Hệ thống nước mắt lưng tròng, nhìn Oanh Nhiên đầy đáng thương:
“Nhưng Ký chủ, ngươi còn nhớ không? Ngươi là đột tử mà chết. Nếu không hoàn thành nhiệm vụ, ngươi sẽ không thể quay về thế giới nguyên sinh để phục sinh. Ngươi sẽ thật sự chết ở thế giới này đấy.”
Oanh Nhiên nghe nhắc đến thế giới nguyên sinh, ánh mắt liền ảm đạm, khẽ nói: “Vậy thì không quay về nữa.”
Nàng vốn dĩ đã là người chết, có thể sống lại ở nơi này, sống một đời nữa, đã là một loại kỳ tích.
Hệ thống gấp rút nói: “Ký chủ, ngươi không muốn chơi điện thoại nữa sao?!”
Oanh Nhiên đáp: “Ta cũng đã quên chơi điện thoại như thế nào rồi.”
“Thế còn máy tính, trò chơi điện tử thì sao?!”
“Ta vốn không chơi game.”
“Vậy còn thân nhân của ngươi?!”
“Họ đều mất cả rồi.”
“Vậy thì… vậy thì…” Hệ thống lắp bắp, “Ngươi thử nghĩ lại kỹ xem, thế giới nguyên sinh chắc chắn phải có điều gì khiến ngươi lưu luyến chứ!”
“Ý ngươi là… công việc làm mãi không hết, thân thể mới ngoài hai mươi đã đau lưng mỏi gối, đôi mắt bị cận…”
“Đủ rồi.”
Hệ thống giơ chân chó lên bịt miệng mình, nếu đổi lại là nó, nó cũng chẳng muốn quay về nữa.
Trước kia nó còn tưởng nàng sống rất hạnh phúc, mới cảm động đến mức trên đường về còn không tiếc sức cứu một con mèo sắp chết bên lề đường.
Chính vì vậy, nó mới cảm thấy nàng rất hợp để làm nữ chính của truyện ngọt, nên đã đặc biệt chọn nàng để liên kết.
Nhưng giờ thì…
Mặc kệ thế nào, nhiệm vụ của nó vẫn phải hoàn thành!
Hệ thống vội nói: “Ngươi nghĩ đến điều gì tốt đẹp đi mà!”
Hệ thống này, xem ra chẳng giống như những hệ thống lạnh lùng, máy móc trong các tiểu thuyết xuyên thư mà nàng từng đọc.
Oanh Nhiên mỉm cười, ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng nói với nó: “Nếu ngươi đến sớm hai năm, có lẽ ta đã đi theo ngươi rồi.”
“Hồi chưa thành thân,phụ mẫu ta cứ dùng những giáo điều cổ hủ để ràng buộc ta, khi ấy ta còn thường xuyên mơ về hiện đại, nhớ nhung sự tiện lợi nơi đó.”
“Nhưng bây giờ, ta đã lấy chồng, phu quân ta đối xử với ta rất tốt. Những điều ta thấy bất tiện trong cuộc sống, chàng đều cố gắng giúp ta giải quyết.”
Hệ thống im lặng một lúc, rồi lắc đầu.
Thực ra là có, nhưng nó biết nếu nói ra, nàng sẽ khó xử.
Oanh Nhiên xoa đầu nó: “Vậy ngươi có thể thử đi tìm thần tiên để làm nhiệm vụ. Thế giới này thật sự có thần tiên mà.”
Hệ thống lầm bầm: “Ban đầu thân phận được sắp xếp cho người làm nhiệm vụ ở thế giới này là ‘Thần nữ của Diêu Cảnh’. Nếu ngươi chịu ký kết với ta, ngươi có thể làm thần nữ đấy.”
Mắt nó sáng rực, dụ dỗ Oanh Nhiên: “Ngươi không muốn thử cảm giác làm thần tiên sao? Đó là thần nữ tối cao của Diêu Cảnh! Vừa xinh đẹp, vừa mạnh mẽ, trường sinh bất tử!”
Oanh Nhiên trầm ngâm một lúc: “Nếu thân phận người làm nhiệm vụ đã mạnh đến vậy, mà thế giới này vẫn đối mặt với tận thế, chẳng phải nói lên rằng nhiệm vụ rất đáng sợ sao?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)