Hệ thống lí nhí: “Chắc… chắc không đâu.”
Thực ra bản thân nó cũng không rõ nhiệm vụ ở thế giới này là gì.
Vì cấp độ năng lượng ở đây quá cao, nó tiếp nhận nhiệm vụ rất chậm. Đến tận năm nay giao diện nhiệm vụ mới dần hiện ra, nên giờ nó mới tìm được ký chủ.
Kỳ lạ là, đến giờ nó vẫn chưa tìm được “chỉ dẫn nhiệm vụ”.
Theo lý, dù là nhiệm vụ đầu tiên, nó cũng phải được hệ thống trung tâm hướng dẫn chứ…
Hệ thống cũng bắt đầu cảm thấy… bất an.
Oanh Nhiên: “Dù sao đi nữa, ta cũng sẽ không làm nhiệm vụ. Mong ngươi đừng đến làm phiền ta nữa.”
Nếu bị người ngoài trông thấy, nàng thật chẳng biết giải thích thế nào.
Nàng đứng dậy, giọng nói như dỗ trẻ con: “Được rồi, mau rời khỏi thân thể của Tiểu Hoàng đi.”
“Ta…” Hệ thống còn muốn khuyên thêm, nhưng lại không tìm được lời nào, tức giận dậm chân chạy đi.
Oanh Nhiên gọi với theo: “Này, đó là thân thể của Tiểu Hoàng!”
Hệ thống càng giận, chạy về, chui vào lại xác chết, dùng tay chân bò lê trên đất, còn đá vào Tiểu Hoàng đang bất tỉnh một cái, vừa chạy vừa mắng: “Con chó thối… trả ngươi… ta sẽ… quay lại!”
Hệ thống này thật là…
Oanh Nhiên thấy buồn cười, chợt nghe một tiếng rên khẽ. Chỉ thấy Tiểu Hoàng lảo đảo đứng dậy, vẻ mặt mơ màng.
Nó không nhớ rõ chuyện gì xảy ra, chỉ cảm giác có ai đó vừa đá nó. Nhìn sang nữ chủ nhân…
Chẳng lẽ là nàng đá nó?
Tiểu Hoàng nằm rạp xuống, rên ư ử tỏ vẻ đáng thương.
Dù chẳng biết mình sai ở đâu, nhưng lỡ đâu nữ chủ nổi giận rồi méc với Từ Ly Lăng thì sao. Nó sợ hắn một cước đá bay luôn hồn mình.
Oanh Nhiên xót xa xoa chỗ bị đá của Tiểu Hoàng.
Tiểu Hoàng thầm nghĩ: “Sờ là không giận nữa rồi!”
Thế là nó bật dậy, nhảy nhót tung tăng chạy quanh sân.
Oanh Nhiên: … Cứ tưởng nó đau lắm.
Nàng thở dài, nhặt lại bát cơm bị rơi lúc nãy. Đành phải nấu thêm một bát mì chay để ăn tạm.
Chiều tối, Từ Ly Lăng trở về. Nàng liền nhào vào lòng hắn, nói muốn ăn món ngon. Sau đó tươi cười rạng rỡ cùng chàng vào bếp.
Ăn tối xong, hai người tắm rửa rồi ra ngoài nằm trên ghế dài hóng gió.
Oanh Nhiên nép trong lòng Từ Ly Lăng, chàng một tay ôm nàng, một tay phe phẩy quạt trúc.
Trăng sáng sao thưa, đêm xanh dịu mát, gió đêm nhè nhẹ thổi.
Cảnh đêm thế này, lòng người thế này, chẳng khác nào tiểu thần tiên vô sự an nhiên giữa nhân gian.
Hắn có thể trò chuyện được là vì hắn nguyện ý nhường nhịn.
Nếu không phải vì người kia là phụ thân nàng, hắn đã chẳng buồn nói một câu, có khi còn đá cho một cước, sống chết mặc kệ.
...
Trở lại chuyện hôm nay, Oanh Nhiên và Từ Ly Lăng xách theo ít quà đến Xuân Thiềm Thư Viện.
Một tiểu đồng trong viện chạy ra mở cổng, rồi hướng vào trong gọi lớn: “Tiểu thư và cô gia về rồi ạ!”
Thường ngày, phụ thân của Oanh Nhiên là Tần Hoán sẽ đích thân ra đón rể quý.
Nhưng hôm nay, người ra lại là mẫu thân của Oanh Nhiên, phu nhân Hứa Thu Quế.
Từ Ly Lăng hành lễ, Oanh Nhiên thì gọi một tiếng “nương”.
Hứa Thu Quế đón lấy đồ từ họ rồi giao cho tiểu đồng, tươi cười trách yêu: “Về là tốt rồi, mang theo gì cho mệt.”
Oanh Nhiên đáp: “Sắp đến Tết Đoan Ngọ rồi mà. Chúng con nghĩ đến hôm chính lễ sẽ có rất nhiều học trò đến thăm, phụ thân sẽ bận lắm, nên chúng con không đến nữa.”
Hứa Thu Quế thoáng lộ vẻ buồn, trong lòng ngổn ngang, thở dài: “Cha con ấy à, đọc sách đến hóa ngốc, tính tình vẫn thế, con…”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



