Giữa rừng tĩnh mịch, đã có một thi thể vừa mới lạnh.
Trên gương mặt thi thể, vẫn còn nụ cười mãn nguyện.
Cửa phòng mở ra, Oanh Nhiên thoáng giật mình.
Thấy là Từ Ly Lăng quay về, nàng liền hỏi: “Ai gõ cửa vậy?”
Từ Ly Lăng: “Thỏ đụng cửa, bị Tiểu Hoàng cắn chết rồi.”
Oanh Nhiên thở phào, nằm xuống, lầm bầm: “Sao chàng không cứu con thỏ chứ…”
Nàng vốn rất thích mấy con thỏ nhỏ.
Từ Ly Lăng nằm xuống bên cạnh nàng, thổi tắt đèn, ôm nàng vào lòng: “Thật ra là lợn rừng.”
Oanh Nhiên nhắm mắt hỏi: “Rốt cuộc là lợn rừng hay thỏ?”
Từ Ly Lăng đáp: “Lợn rừng.”
Oanh Nhiên khẽ hừ một tiếng: “Vừa lợn vừa thỏ, chi bằng chàng nói đó là yêu quái lợn-thỏ cho rồi.”
Nàng biết hắn đang dỗ mình, không muốn nàng vì một con thỏ bị chó cắn chết mà thương tâm.
Từ Ly Lăng nói: “Vậy thì chính là yêu quái lợn-thỏ.”
Oanh Nhiên bật cười, nhéo má hắn một cái, rồi ôm lấy hắn, thiếp đi.
...
Sáng hôm sau, Từ Ly Lăng dậy sớm đến trấn Kim Thủy.
Oanh Nhiên cũng dậy theo, vẫn chưa thay áo ngủ, giúp hắn đeo túi hương và linh phù bên hông:
“Cẩn thận nhé, đừng làm mất.”
Từ Ly Lăng vỗ nhẹ mặt nàng: “Về ngủ tiếp đi.”
Oanh Nhiên “ừ” một tiếng, ôm hắn một cái rồi hôn nhẹ, quay về giường ngủ thêm.
Gần trưa, nàng mới dậy, hâm nóng đồ ăn Từ Ly Lăng chuẩn bị từ trước, ra sân ăn.
Bỗng nhiên, một giọng nói kỳ dị vang lên:
“Ký chủ… cuối cùng ta cũng… tìm được ngươi rồi…”
Nàng ngẩng đầu theo tiếng, liền thấy một cái xác còn tươi đang dùng tay chân bò về phía nàng.
Nàng hét lên một tiếng kinh hãi, đánh rơi cả bát.
Tiểu Hoàng gầm gừ lao ra, xông tới xé xác chết kia.
Oanh Nhiên lập tức lo lắng, vừa sợ Tiểu Hoàng bị “hệ thống” làm hại, lại sợ nó làm hỏng thân thể hệ thống mượn.
Nào ngờ thi thể run lên một cái, Tiểu Hoàng lập tức như bị giật điện, đổ vật xuống đất.
“Tiểu Hoàng!”
Oanh Nhiên vội vàng chạy tới xem.
Tiểu Hoàng mở mắt, nước mắt rưng rưng, há miệng chó ra:
“Ký chủ…”
Oanh Nhiên giật mình thét lớn, lập tức ném Tiểu Hoàng ra xa, chất vấn:
“Ngươi giết Tiểu Hoàng rồi sao?!”
Hệ thống bĩu môi: “Con chó ngốc đó chưa chết. Ta ghét chó nhất, thật sự không muốn dùng thân thể chó đâu.”
“Nhưng chẳng còn cách nào khác, xác người thì quá cứng, nói năng không linh hoạt. Còn nhập vào người sống thì lại phạm quy định, chỉ có thể tạm thời mượn thân chó thôi.”
Hệ thống mang khuôn mặt chó đầy đau khổ: “Liên kết của ta và ngươi bị cắt đứt, còn ngươi thì rơi vào thế giới này, tái sinh thành người mới.”
“Ta chỉ là hệ thống cấp thấp, chỉ chịu được năng lượng của thế giới cấp thấp. Thế giới này năng lượng quá mạnh, ta không hấp thu nổi, cũng không liên lạc được với tổng bộ.”
“Ký chủ, chúng ta chỉ còn cách chấp nhận nhiệm vụ của thế giới này, hoàn thành nó để nhận thưởng, rồi mới có thể trở về tổng bộ.”
Hệ thống lại tiến thêm một bước: “Ký chủ, mau tái lập liên kết với ta đi!”
Oanh Nhiên lùi một bước, lắc đầu: “Ta sống ở thế giới này rất tốt, ta sẽ không đi làm nhiệm vụ gì hết. Nếu được thì ngươi đi tìm người khác đi.”
“Không được, ta chỉ có thể chọn ngươi.”
Hệ thống cuống lên, xoay vòng vòng tại chỗ, rồi bắt đầu không kiểm soát được mà đuổi theo đuôi của chính mình.
“Vả lại, Ký chủ, ta đã sơ bộ tiếp nhận thông tin nhiệm vụ của thế giới này. Thế giới này đang đối mặt với hủy diệt, nhiệm vụ là cứu thế…”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)