Trong màn đêm, tiếng gió càng lúc càng dữ dội, như thể để chứng thực cho câu “Có khách đến” của Thẩm Thanh Ngư. Bóng dáng một nam nhân trẻ tuổi theo bóng kiếm xuất hiện trước đó, chớp mắt đã đứng vững trong sân.
Nam nhân trẻ tuổi này dáng vẻ ngay ngắn, gương mặt tuấn tú nổi bật, khí chất trầm tĩnh nghiêm nghị. Hắn mặc áo gấm màu trắng ngà, vạt áo khẽ lay trong gió đêm, thân hình cao thẳng như cây tùng.
Nam nhân áo trắng nhìn thanh trường kiếm của mình đang cắm trên thân cây, trong mắt thoáng hiện vẻ ngạc nhiên.
“Này, Tiết Hạc Đình, ngươi tìm thấy con ác yêu đó chưa?”
Một giọng nói vui vẻ khác truyền đến, trên đầu tường xuất hiện một bóng người nhanh nhẹn.
Đó là một thanh niên có gương mặt khá thanh tú. Hắn mặc áo ngoài màu đỏ sẫm thêu hoa văn, cổ tay áo để lộ lớp áo trong xanh lam, thắt đai đen có móc bạc bên hông, trên cổ tay còn đeo một chuỗi hạt. Hắn dựa nghiêng vào thân cây, nở nụ cười hờ hững, không có vẻ gì là đứng đắn.
Con côn trùng xanh biếc tỏa ra ánh sáng mờ mờ giữa màn đêm, chậm rãi bay về phía thiếu niên áo xanh, vô cùng dễ thấy.
Tiết Hạc Đình nhìn con yêu trùng Bích Khứu bay ra.
“Con yêu trùng này hình như đang nhắm vào công tử.”
Thẩm Thanh Ngư thản nhiên nói: “Vậy sao?”
Con yêu trùng Bích Khứu lại vòng qua Thẩm Thanh Ngư, bay thẳng về phía Kiều Doanh.
Kiều Doanh vội che mặt, kêu lên: “Thẩm Thanh Ngư!”
Một bàn tay vươn tới, tóm lấy con côn trùng xanh.
Kiều Doanh ngước mắt lên, vừa hay thấy Thẩm Thanh Ngư đã thu tay về. Hắn buông tay ra, con côn trùng xanh hóa thành bụi, tan biến giữa không trung.
Tiết Hạc Đình cau mày, giơ tay lên. Thanh trường kiếm đang cắm trên thân cây lập tức bay trở về tay hắn, tỏa ra hơi lạnh khiến người ta khiếp sợ.
Thẩm Thanh Ngư không tránh ánh mắt dò xét của Tiết Hạc Đình, thậm chí còn như không nhận ra bầu không khí đang căng thẳng. Hắn còn quay sang cười với Kiều Doanh: “Chỉ một con côn trùng thôi mà cũng dọa ngươi la oai oái lên.”
Khóe mắt Kiều Doanh giật một cái, thầm mắng: Cả nhà ngươi mới la oai oái!
Tiết Hạc Đình nói: “Yêu trùng Bích Khứu chỉ cảm nhận được máu yêu, vậy tại sao nó lại cứ bám lấy cô nương này không bỏ?”
Thanh niên đứng trên cây khoanh tay, dáng vẻ xem náo nhiệt không sợ chuyện lớn:
“Tiết Hạc Đình, ngươi ngốc à? Trước đó chính ngươi nói con trùng này có thể lần theo dấu vết của yêu quái bị thương. Nó cứ vo ve bay về phía cô nương này, vậy thì rất có thể nàng ta chính là yêu quái. Này, Tiết Hạc Đình, theo ta thấy ngươi cứ đánh với bọn họ một trận đi. Ngươi yên tâm, ta tuyệt đối sẽ không rêu rao chuyện ngươi bắt nạt một công tử mù đâu!”
Tiết Hạc Đình không thể nhịn nổi nữa: “Minh Thải Hoa, câm miệng.”
Chiếc vòng trên tay Minh Thải Hoa bỗng phát sáng. Hắn đau đến mức nhảy dựng lên, miệng chửi ầm: “Tiết Hạc Đình, tên ngụy quân tử nhà ngươi! Có giỏi thì giải cấm chế cho tiểu gia, đường đường chính chính đánh một trận với tiểu gia!”
Tiết Hạc Đình mặc kệ kẻ đang tức tối kia. Hắn nâng thanh trường kiếm trong tay lên, giọng lạnh lùng: “Ta đã truy tìm một con ác yêu chuyên làm hại người nhiều ngày, không biết nó đã gây ra bao nhiêu mạng người. Công tử này, yêu trùng Bích Khứu ta không thể nhận sai. Xin ngươi tránh ra, ta muốn cô nương phía sau ngươi giải thích rõ chuyện này.”
Yêu quái có thể biến thành hình người, trong đó còn có những kẻ rất giỏi thay đổi dung mạo. Chúng gian xảo khó lường, không thể không đề phòng.
“Ta không muốn tránh thì sao?”
Khóe môi Thẩm Thanh Ngư vẫn mang ý cười. Đầu ngón tay hắn nhẹ nhàng vuốt cây gậy dò đường trong tay. Giọng nói mềm mỏng, nghe qua không khác nào một người rất dễ nói chuyện, nhưng Kiều Doanh lại thấy da đầu tê dại.
Kiều Doanh hơi căng thẳng nắm lấy vạt áo, nước trên tay đã thấm ướt một mảng vải. Nàng cúi đầu nhìn bàn tay vừa nhúng vào chum nước, chợt hiểu ra điều gì.
“Là cái chum nước kia. Trong đó có một con cá bị thương, ta đã dùng tay chạm vào nó.”
Giọng Kiều Doanh vừa dứt, chiếc chum nước bỗng nổ tung.
Nàng theo bản năng lại định trốn ra sau lưng Thẩm Thanh Ngư, nhưng hắn đã túm lấy cổ áo phía sau của nàng. Hai chân nàng rời khỏi mặt đất, cả người bị xách bổng lên, không thể cử động. Nước bắn tung tóe tới đều rơi hết lên người nàng.
Từng giọt nước tí tách rơi xuống, Kiều Doanh không khác nào con gà mắc mưa. Nàng lau nước trên mặt, sau đó quay đầu, mặt không cảm xúc nhìn thiếu niên vẫn khô ráo sạch sẽ trước mặt.
Thẩm Thanh Ngư mỉm cười.
“Là ngươi tự đứng ra mà.”
Nhất định hắn đang trả đũa chuyện nàng vừa đứng ra ngăn hắn có cơ hội giết chóc một trận đây mà.
Địch mạnh ta yếu, Kiều Doanh đánh không lại hắn, chỉ có thể ấm ức đung đưa giữa không trung, cổ áo siết đến khó chịu.
Dưới đất đã đọng thành một vũng nước. Con cá trê màu đen rơi xuống đất, tránh khỏi ánh kiếm, rồi men theo vệt nước chui thẳng xuống lòng đất.
Tiết Hạc Đình nói: “Xin lỗi, đã làm phiền hai vị. Ngày khác ta nhất định sẽ đến tạ lỗi!”
Hắn cầm trường kiếm trong tay, đến thế nào thì lúc rời đi cũng như vậy, thoắt cái đã theo chút yêu khí còn sót lại, biến mất như một cơn gió.
“Này, Tiết Hạc Đình, chờ ta với!”
Chiếc vòng trên tay Minh Thải Hoa lại mơ hồ phát sáng. Bị cấm chế khống chế, hắn không thể cách Tiết Hạc Đình quá xa. Sau khi lại chửi thầm một câu, hắn cuống quýt dùng khinh công đuổi theo.
Kiều Doanh cuối cùng cũng được thả xuống đất. Cả người ướt sũng, nhìn cảnh tượng tan hoang trong sân, nàng cảm thấy rất đau đầu.
Nàng gãi gãi đầu.
“Thẩm Thanh Ngư, dọn sân...”
“À đúng rồi, cái bàn vẫn chưa lau xong.”
Thẩm Thanh Ngư quay người đi vào nhà. Bình thường hắn lười biếng là thế, đây là lần đầu tiên hắn chủ động đi làm việc mà Kiều Doanh đã sai trước đó.
Kiều Doanh mím môi, đành cam chịu cầm chổi lên.
Đến nửa đêm, sau khi dọn dẹp xong xuôi, nàng cũng tắm rửa sạch sẽ. Lúc mang quần áo đã giặt ra sân phơi, nàng nhìn thấy một người đang ngồi trên mái nhà.
Áo xanh tung bay trong gió đêm, mái tóc trắng rủ xuống vai, được ánh trăng phủ lên càng thêm trong trẻo, tựa như ánh trăng đang chảy. Trên mắt hắn vẫn là dải lụa trắng, hai đầu lỏng lẻo buộc sau đầu, càng tôn lên làn da trắng như tuyết trên trán cùng đường nét gương mặt thanh tú, gọn gàng.
Hắn ngồi vô cùng thoải mái, không biết kiếm đâu ra mấy cọng cỏ, đầu ngón tay nhẹ nhàng xoay chúng. Chẳng mấy chốc, trong tay hắn đã thành hình một con châu chấu nhỏ.
Kiều Doanh đặt đồ xuống, ngẩng đầu nhìn hắn.
“Thẩm Thanh Ngư, ngươi nửa đêm không ngủ, ngồi trên mái nhà làm gì vậy?”
Hắn cười: “Phơi ánh trăng.”
Gió đêm thổi qua, dải lụa trắng khẽ lay động nhưng không hề làm ảnh hưởng đến vẻ nhàn nhã của hắn.
Phơi ánh trăng? Đây là thú vui kỳ quặc gì vậy?
Kiều Doanh không nhìn hắn nữa. Nàng đem quần áo vừa giặt sạch treo lên dây phơi, miệng không ngừng lẩm bẩm:
“Ngươi có biết cuộc sống của chúng ta bây giờ khó khăn đến mức nào không? Không có tiền để dành thì thôi, cả nhà còn chỉ có thể dựa vào một mình ta kiếm tiền. Đúng rồi, bây giờ ta đã tìm được việc làm, nhưng công việc này cũng không làm được lâu đâu, biết đâu ngày nào đó ta lại mất việc!”
“Nếu ta mất việc, chúng ta sẽ không có tiền ăn cơm, cũng không trả nổi tiền thuê nhà. Đến lúc đó chỉ có thể thật sự ra đường ngủ, đi ăn xin. Ta không thiếu tay thiếu chân, hơn nữa ta còn xinh đẹp thế này, ta mới không thèm đi ăn xin đâu.”
“Nhưng ăn cơm cần tiền, thuê nhà cần tiền, chỗ nào cũng cần tiền. Đến lúc thật sự hết tiền rồi thì bán ngươi đi vậy.”
Trên mái nhà vang lên tiếng cười ngắn vui vẻ của thiếu niên, không khác nào đang cười nàng không biết tự lượng sức mình.
Nếu nàng thật sự có bản lĩnh bán được hắn, nàng đã bỏ mặc hắn chạy thật xa từ lâu rồi, cần gì ngày nào cũng phải nơm nớp lo sợ, giả vờ hòa thuận với hắn chứ?
Kiều Doanh cũng không để bụng, vỗ vỗ quần áo vừa phơi xong, miệng vẫn lẩm bẩm: “Căn nhà chúng ta khó khăn lắm mới thuê được với giá rẻ, còn cũ kỹ nữa, chịu không nổi giày vò đâu. Vừa rồi nếu ngươi thật sự đánh nhau với người kia, từ trên xuống dưới nơi này chắc chắn đều bị ngươi phá tan.”
Thiếu niên đã bện xong con châu chấu bằng cỏ, thầm nghĩ nàng rất là lắm lời, lải nhải không chịu ngừng.
“Thẩm Thanh Ngư.” Kiều Doanh bỗng quay người, ngẩng mặt nhìn hắn.
“Ngươi chắc cũng không muốn căn nhà chúng ta vất vả dọn dẹp cả buổi biến mất như vậy đâu nhỉ?”
Đầu ngón tay Thẩm Thanh Ngư đang chạm vào đôi cánh của con châu chấu cỏ khựng lại. Nụ cười hờ hững nơi khóe môi cũng nhạt đi đôi chút.
Kiều Doanh không biết thiếu niên lúc nào cũng đeo nụ cười trên mặt kia đang nghĩ gì. Nàng rất tự biết mình yếu thế trước mặt hắn, chuyện hắn đang tính toán thế nào nàng cũng không quản nổi. Vì vậy, nàng bưng chậu gỗ đi thẳng vào nhà.
Dưới ánh trăng, thiếu niên áo xanh ngồi yên thật lâu.
Một lúc sau, đầu ngón tay hắn chọc vào con châu chấu cỏ không có chút sức chống trả nào, không biết là trêu chọc hay cố tình hành hạ. Hắn khẽ lẩm bẩm một câu, nghe không rõ mang ý gì: “Ngốc nghếch.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)