Khách điếm xác thật không ở nổi nữa. Trước khi gom đủ tiền lộ phí, Kiều Doanh quyết định thuê tạm một căn nhà nhỏ đơn sơ để ở một thời gian.
Nàng vốn không có kinh nghiệm mặc cả với người khác, nhưng may mà nàng biết cách “kể khổ”.
“Nhà ta sa sút, cha mẹ đều mất cả, giờ chỉ còn ta và huynh trưởng nương tựa lẫn nhau. Ngươi cũng thấy rồi đấy, sức khỏe huynh trưởng ta không tốt, mỗi tháng tiền thuốc đều tốn không ít tiền. Ngươi coi như làm việc tốt, bớt cho ta một phần tiền thuê, được không?”
Đôi mắt Kiều Doanh long lanh nước, nhìn người môi giới không khác nào đang nhìn chúa cứu thế.
Bị một cô nương xinh đẹp như vậy nhìn chằm chằm, người môi giới khó tránh khỏi nảy sinh cảm giác tự mãn kỳ lạ của một chúa cứu thế. Rồi hắn lại nhìn sang bên cạnh.
Thẩm Thanh Ngư lặng lẽ đứng sau Kiều Doanh. Tóc trắng, áo xanh, nổi bật trên nền vải trắng che mắt. Nụ cười nhàn nhạt, cả người dịu dàng như được gió xuân phủ lên, chỉ cần đứng yên ở đó cũng khiến người ta cảm thấy yên lòng.
Người môi giới nghiến răng.
“Được rồi, coi như hôm nay ta làm một việc tốt. Ta bớt lời một chút, tiền thuê giảm cho ngươi một phần.”
Kiều Doanh lập tức cười tươi rói.
“Đại ca, ngươi thật là người tốt!”
Chỉ vì một tiếng “đại ca” của cô nương xinh đẹp ấy mà lúc rời đi, bước chân của người môi giới cứ lâng lâng như trên mây.
Căn nhà Kiều Doanh thuê nằm trong một con ngõ cũ kỹ, có hai gian phòng và một khoảng sân nhỏ. Chỉ cần sửa sang, dọn dẹp sơ qua là có thể ở được.
Đương nhiên, nơi này không khác nào khu dân nghèo, trị an cũng không được tốt cho lắm. Nhưng có Thẩm Thanh Ngư ở đây, chắc chắn sẽ không xảy ra chuyện gì.
Căn nhà đã lâu không có người ở, cần phải dọn dẹp một lần.
Kiều Doanh cầm chổi, chạy tới chạy lui giữa trong nhà ngoài sân, bận tối mắt tối mũi. Đến khi ngẩng đầu lên, nàng thấy thiếu niên áo xanh đang ngồi trên bậc thềm, tay vuốt ve cây gậy dò đường, dường như đang lắng nghe tiếng gió, dáng vẻ vô cùng nhàn nhã.
Trong lòng nàng cảm thấy không cân bằng.
Kiều Doanh chạy tới trước mặt hắn, đứng chống nạnh.
Thẩm Thanh Ngư dường như cảm nhận được ánh mắt không mấy thiện ý của nàng, ngẩng mặt lên, như thể đang “nhìn” nàng, rồi hơi nghiêng đầu.
“Ta vất vả như vậy, còn ngươi thì ngồi đây hóng gió.”
Thẩm Thanh Ngư lại nghiêng đầu sang bên kia.
“Có vấn đề gì sao?”
“Đương nhiên là có!” Kiều Doanh nhét một miếng giẻ vào tay hắn, hùng hổ sai bảo: “Ngươi cao như vậy, đi lau sạch tủ, bàn ghế với cửa sổ cho ta.”
Nói xong, Kiều Doanh lại xách chổi đi vào nhà.
Thẩm Thanh Ngư cầm miếng giẻ trong tay, ngơ ngác ngồi một lúc lâu.
Rốt cuộc nàng lấy đâu ra lá gan sai hắn làm việc vậy?
Nhưng nàng chính là người sau khi tận mắt thấy hắn dùng cách tàn nhẫn để giết “người”, vậy mà tối hôm đó vẫn có thể yên tâm ngủ bên cạnh hắn. Lá gan nàng quả thật chưa bao giờ nhỏ.
Trong nhà lại vang lên tiếng nàng oang oang: “Thẩm Thanh Ngư, hôm nay mà không làm xong thì chúng ta không được ăn cơm!”
Nàng đúng là không hề coi hắn là một người mù.
Thẩm Thanh Ngư nghe lời đe dọa không có chút uy hiếp nào ấy, như thể bất lực thở dài. Hắn sờ cây gậy dò đường rồi đứng dậy, quay người đi vào trong nhà.
Đến khi trăng đã lên cao, căn nhà cuối cùng cũng được dọn dẹp gần xong, hai người mới có thể ngồi xuống ăn cơm.
Trên bàn có một món mặn, một món rau, trông không được đẹp mắt cho lắm.
Kiều Doanh đặt bát đũa vào tay hắn, lại liếc hai đĩa thức ăn, hắng giọng.
“Nói trước nhé, ta không biết nấu cơm. Bữa này là ta phải chạy sang xin đầu bếp nhà họ Triệu dạy cho mới làm được đấy. Người không nấu cơm thì không có quyền chê người nấu làm dở. Cho dù không ngon, ngươi cũng phải ăn hết.”
Hắn cười: “Ta biết rồi.”
Kiều Doanh hơi lo lắng Thẩm Thanh Ngư ăn phải đồ không ngon rồi tâm trạng sẽ trở nên cực kỳ tệ. Một khi tâm trạng hắn tệ, biết đâu lại ra tay với nàng giống như lúc giết đám ma quỷ kia.
Nhưng tài nấu nướng của nàng chỉ có thế, cho dù hắn có kề dao vào cổ nàng, nàng cũng không thể làm ra món gì ngon được. Nghĩ vậy, nàng dứt khoát mặc kệ.
Kiều Doanh nếm thử món mình nấu, một mùi khét xộc lên, khó nuốt vô cùng. Nàng vẫn cố nuốt xuống, rồi nhìn sang bên kia.
Vẻ mặt Thẩm Thanh Ngư vẫn không thay đổi, rất bình thường ăn uống không khác gì đang ăn bánh đậu phộng.
Rốt cuộc vị giác của hắn có vấn đề, hay là khả năng chịu đựng của hắn thật sự hơn người thường?
Kiều Doanh tự biết cơm nước mình nấu dở tệ, không có gan hỏi hắn thấy thế nào. Ăn xong, nàng thu dọn bát đũa.
“Ta đi rửa bát, ngươi lau bàn.”
Tò mò, Kiều Doanh đặt đồ trong tay xuống rồi đi ra ngoài.
Lúc này trăng đã lên giữa trời, màn đêm dày đặc. Không biết từ lúc nào chum nước đã được đổ đầy, một con cá trê đang bơi qua bơi lại bên trong. Nhưng đuôi cá dường như bị thương, vảy rụng mất không ít, còn lấm tấm máu.
Kiều Doanh kỳ quái nhìn con cá trong chum.
Nước này là ai đổ vào?
Con cá này từ đâu ra?
Rõ ràng ban ngày lúc nàng bước vào sân, chiếc chum vẫn còn trống không.
Kiều Doanh thò tay xuống nước, đang định bắt con cá trê thì có những đốm sáng như ánh đom đóm bay ngang qua. Trước mắt nàng, chúng chậm rãi vẽ thành một đường cong rất đẹp.
Nhìn kỹ lại, đó không phải đom đóm mà là một con côn trùng toàn thân xanh biếc, không biết gọi là gì.
Kiều Doanh biết rõ thế giới này đầy những thứ kỳ quái. Cách tốt nhất để tránh phiền phức chính là đừng tự chuốc phiền phức vào người.
Nàng cố nén tò mò, bước sang trái hai bước, tránh khỏi con côn trùng.
Thế nhưng con côn trùng nhanh chóng vỗ cánh, lại bay tới trước mặt nàng.
Kiều Doanh cau mày, tiếp tục bước sang trái ba bước.
Đốm sáng xanh lại bay theo tới.
Kiều Doanh nín thở, từ từ lùi lại một bước. Nhân lúc con côn trùng không để ý, nàng túm lấy váy, nhanh chóng chạy về hướng ngược lại.
Ngoảnh đầu nhìn, con côn trùng vẫn bám theo không rời. Thấy nó sắp bay tới mặt mình, Kiều Doanh hoảng hốt chạy loạn, rồi “rầm” một tiếng, đâm thẳng vào cây quế trong sân.
Nàng ôm mũi, đau đớn đứng tại chỗ giậm chân liên hồi.
Một tiếng cười khẽ vang lên, trong trẻo mà pha chút trêu chọc. Thiếu niên áo xanh đang tựa bên cửa, khóe môi cong lên, nụ cười vô cùng nhẹ nhõm.
Kiều Doanh ôm mũi, ấm ức nói: “Ngươi đừng cười nữa. Trong sân nhà chúng ta có một con côn trùng màu xanh bay vào, kỳ quái lắm.”
Hắn nói: “Là yêu trùng Bích Khứu.”
“Yêu trùng Bích Khứu?”
“Một loại côn trùng cấp thấp có thể truy tung yêu khí, đặc biệt thích uống máu yêu.”
Vậy không phải là muỗi trong đám yêu quái sao?
Tiếng “vo ve” bỗng nhiên đến gần, con côn trùng xanh kia lại bay sát về phía Kiều Doanh.
Nàng căng thẳng hỏi: “Vì sao nó cứ đuổi theo ta?”
“Có lẽ là vì nó thích ngươi?”
“Vậy... vậy nếu ta bị nó cắn thì sao?”
“Yêu quái bình thường bị cắn vài cái, cùng lắm chỉ bị hút chút máu, không có gì nghiêm trọng. Nhưng nếu đổi thành con người, lại còn là một người yếu ớt như ngươi...”
Kiều Doanh nuốt nước bọt: “Sẽ thế nào?”
Thẩm Thanh Ngư cười nói: “Có lẽ sẽ bị nó cắn thủng một lỗ, lột mất một lớp da, rồi bị khoét đi một ít máu thịt.”
Kiều Doanh ôm chặt lấy người mình. Thấy con côn trùng xanh lại bay gần thêm chút nữa, nàng ngẩng đầu nói: “Thẩm Thanh Ngư, ngươi mau đuổi con côn trùng này đi!”
Thẩm Thanh Ngư không có chút hứng thú nào: “Không. Ta còn phải lau bàn.”
Con côn trùng xanh đã bay sát trước mặt.
Kiều Doanh vừa sợ vừa tức, nhanh chóng chạy về phía hắn: “Thẩm Thanh Ngư!”
Hóa ra gan nàng cũng không lớn đến thế.
Thẩm Thanh Ngư chỉ cười mà không nói, nghe nàng la hét om sòm, cứ như đang xem một trò chơi rất thú vị.
Bỗng nhiên một tiếng xé gió sắc bén vang lên, nụ cười trên môi hắn lập tức biến mất.
Kiều Doanh cũng nhìn thấy một thanh kiếm dài đang lao tới giữa không trung. Nàng theo bản năng ôm đầu nhắm mắt lại. Cùng lúc đó, một luồng gió lướt qua.
Áo xanh tung bay, hắn đã chắn trước người Kiều Doanh. Dải lụa trắng che mắt nhưng không hề ảnh hưởng đến sự chính xác của hắn. Ngón tay đưa lên khẽ chạm vào thân kiếm, thanh kiếm đang lao tới lệch đi một tấc, sượt qua vai hắn rồi cắm phập vào thân cây phía sau, rung lên không ngừng.
Kiều Doanh mở mắt, vẫn còn sợ hãi, vội vàng trốn ra sau lưng Thẩm Thanh Ngư.
Nụ cười dịu dàng trên mặt Thẩm Thanh Ngư vẫn chưa tan, giọng nói vẫn bình thản như trước: “Có khách đến.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)