Kiều Doanh không hề biết lúc mình ngủ say đã bị người ta gọi là đồ ngốc. Ở khách điếm ba ngày, vết thương trên người nàng gần như đã khỏi, nhưng lại có thêm một nỗi lo mới.
Nàng bày số bạc đổi được từ đống trang sức trước đó lên bàn, đếm đi đếm lại mấy lần, cuối cùng nằm bò ra bàn, rơi vào cảnh không biết phải làm sao.
Trước kia nàng còn đàng hoàng gọi hắn một tiếng Thẩm công tử, nhưng từ khi rời khỏi trấn Phượng Hoàng, cái tên “Thẩm Thanh Ngư” từ miệng nàng thốt ra càng lúc càng tự nhiên.
Thẩm Thanh Ngư lại không để tâm: “Ra ngoài tìm chỗ nào đó ngủ qua đêm cũng được mà.”
“Ngươi được, nhưng ta thì không.” Kiều Doanh dứt khoát từ chối. Nàng cất hết bạc vào túi tiền, cầm lên ước lượng trọng lượng nhẹ tênh của nó, vẻ mặt tràn đầy hai chữ “phát sầu”.
Nàng đảo mắt, nói: “Chúng ta ra ngoài đi dạo đi. Ta muốn xem thử có cách nào kiếm tiền đàng hoàng không.”
Thẩm Thanh Ngư bật cười: “Được nha.”
Đây là một tòa thành nằm giữa trấn Phượng Hoàng và Vân Lĩnh Châu, tên là Phương Thốn. Vì nằm ở nơi giao nhau của nhiều tuyến đường buôn bán nên nơi này rất giàu có.
Trên phố người qua kẻ lại, tiếng rao hàng của những người bán rong vang lên không ngớt.
Hôm nay trời cũng nắng đẹp. Kiều Doanh cầm ô, che cho thiếu niên có làn da trắng nhợt khỏi ánh mặt trời chói chang.
Dung mạo Thẩm Thanh Ngư quá đặc biệt, không ít người chú ý đến. Có người còn đoán hắn có phải yêu quái hay không, nhưng hơi thở trên người hắn bình thản, nụ cười lại hiền hòa, thật sự không giống người xấu.
Kiều Doanh quan sát những sạp hàng hai bên đường, miệng lẩm bẩm: “Kẹo hồ lô, mạch nha, bánh bao màn thầu… Làm đồ ăn ta cũng không biết. Trâm cài, vòng tay… Làm trang sức thì càng không biết. Còn có bùa đuổi yêu, cái này lại càng không biết…”
Thẩm Thanh Ngư nghe nàng lải nhải suốt dọc đường, trong lòng lại nảy ra chút tò mò.
Rốt cuộc nàng lấy đâu ra lắm sức như vậy? Miệng cứ nói không ngừng, không thấy mệt chút nào.
Trong tay hắn lại được nhét vào một gói đồ vẫn còn ấm, tỏa ra mùi thơm nhè nhẹ.
“Bánh hoa quế vừa mới ra lò đấy, ngươi nếm thử đi.”
Thẩm Thanh Ngư nghiêng mặt về phía nàng: “Không phải ngươi nói tiền không đủ tiêu sao?”
“Đúng là vậy, nhưng đồ ăn ngon thì không thể không ăn. Chuyện ăn uống vẫn không thể để bản thân chịu thiệt được.”
Thẩm Thanh Ngư khẽ cười: “Ra là vậy.”
Một tay hắn chống gậy, tay kia ôm bánh, đi lại hơi có phần bất tiện.
Kiều Doanh lấy một miếng bánh còn ấm đưa đến bên miệng hắn.
Thẩm Thanh Ngư nếm thử một miếng. Vị ngọt ngấy quá mức vẫn dai dẳng ở đầu lưỡi, hắn thấy hơi khó chịu, lại có chút kỳ lạ.
Nhưng hắn lúc nào cũng mỉm cười, người ngoài không thể nhìn ra hắn thích hay ghét thứ gì.
Phía trước có người đánh chiêng gõ trống, thu hút rất đông người vây xem.
Kiều Doanh kéo Thẩm Thanh Ngư cùng chen đến ngoài đám đông xem náo nhiệt.
Trước cánh cổng đỏ thắm của Triệu phủ, một quản sự lên tiếng: “Công tử Triệu phủ sắp thành thân, trong phủ đang cần thêm người đến làm việc. Tiền công dễ nói. Ai muốn đến Triệu phủ làm thì lại đây ghi tên.”
Mắt Kiều Doanh lập tức sáng lên. Nàng ngẩng đầu nói với Thẩm Thanh Ngư: “Ngươi đứng đây chờ ta.”
Thẩm Thanh Ngư gật đầu, ngoan ngoãn nói: “Được.”
Kiều Doanh đưa hắn đến một góc vắng người, cả chiếc ô giấy dầu che nắng cũng giao cho hắn. Còn mình thì quay đầu chen vào đám đông, khó khăn lắm mới chen được lên phía trước, lập tức nói: “Ta muốn đăng ký!”
Quản sự Triệu phủ nhìn nàng, thấy là một cô nương xinh đẹp như hoa thì khá nghi ngờ: “Ngươi làm nổi sao?”
Cô nương này da dẻ mềm mại, nhìn là biết từ nhỏ được nuông chiều, thật sự không giống người nghèo khổ phải ra ngoài kiếm sống.
Kiều Doanh cũng biết mình trông không giống những người xung quanh. Nàng nhanh chóng nghĩ ra một cách, chỉ về phía người đứng ngoài đám đông: “Đó là huynh trưởng của ta. Vì chữa căn bệnh lạ của huynh trưởng nên gia đình đã tiêu sạch tiền bạc. Ta không còn cách nào khác, chỉ có thể ra ngoài kiếm tiền, nếu không ngày mai nhà ta đến cơm cũng không có mà ăn.”
Thiếu niên áo xanh đứng một mình nơi góc vắng, dường như mọi náo nhiệt xung quanh đều không liên quan đến hắn. Trông hắn có vẻ rất dễ gần, chỉ tiếc đôi mắt không nhìn thấy. Mái tóc trắng như tuyết lại quá khác thường, nhìn khiến người ta không khỏi thấy hơi rợn người.
Dường như cảm nhận được “muội muội” đang nhắc đến mình, hắn hơi nghiêng đầu, khóe môi lại cong lên.
Hiếm thấy một người có khiếm khuyết trên người mà không hề oán than trách trời, vậy mà vẫn có thể sống thản nhiên, rộng rãi đến thế.
Quản sự cũng mềm lòng: “Được rồi, qua đây ghi tên. Chiều nay ngươi có thể đến làm.”
Dung mạo Thẩm Thanh Ngư quả thực quá bắt mắt, nhưng những ánh mắt tốt xấu xung quanh, hắn đã thói quen từ lâu. Ngoài cảm thấy nhàm chán thì vẫn chỉ thấy nhàm chán.
May mà không bao lâu sau, tiếng bước chân nhẹ nhàng, lanh lảnh quen thuộc đã từ xa vọng lại.
“Xong rồi, chiều nay ta có thể đi làm kiếm tiền.” Kiều Doanh cầm tấm thẻ bài vừa nhận được, huơ huơ trước mặt hắn. Quản sự nói, có thẻ bài này thì có thể tùy ý ra vào Triệu phủ.
Hắn dịu giọng hỏi: “Vậy lúc ngươi làm việc phải tách ra với ta sao?”
Kiều Doanh lại nhớ đến chuyện xảy ra ở trấn Phượng Hoàng.
Trong lòng nàng vẫn luôn có một suy đoán. Hắn cố tình để nàng bước vào bẫy của đám ma cọp vồ, rồi ngay trước lúc nàng sắp gặp chuyện mới xuất hiện cứu nàng. Chẳng qua là muốn để nàng tự mình hiểu được một kẻ yếu đuối như nàng, sau khi mất đi người che chở sẽ đáng sợ đến mức nào.
Con người hắn ít nhiều có chút kỳ quặc. Hắn sẽ không nói thẳng ra, mà lần trước khi nàng nhắc đến chuyện đường ai nấy đi khiến hắn không vui, hắn chỉ dùng cách này để khiến nàng tự sinh lòng sợ hãi.
Kiều Doanh kéo khóe môi, cười gượng: “Ta đã xin quản sự rồi. Huynh trưởng của ta không tiện đi lại, nên lúc ta làm việc muốn dẫn huynh trưởng theo.”
Hắn “ồ” một tiếng, giọng nghe khá thích thú: “Huynh trưởng.”
Kiều Doanh lại nói: “Ta cũng nói rồi, huynh trưởng của ta là người rất yên tĩnh, chỉ cần cho hắn một chỗ ngồi là được, tuyệt đối không làm ảnh hưởng đến công việc của ta. Dù sao hắn tính cách ôn hòa, hiền lành, lúc nào cũng đối xử tốt với mọi người.”
Thẩm Thanh Ngư cười: “Ừ, tính cách ôn hòa, hiền lành, lúc nào cũng đối xử tốt với mọi người.”
Tâm trạng hắn trông có vẻ khá tốt.
Kiều Doanh lặng lẽ thở phào.
Triệu gia là một gia đình giàu có ở thành Phương Thốn. Con trai duy nhất trong nhà thành thân, tất nhiên phải làm cho thật lớn. Chưa nói đến tiệc cưới kéo dài ba ngày ba đêm, chỉ riêng hai hôm nay, Triệu gia đã phát bánh cưới cho từng nhà trong thành.
“Nghe nói đám cưới này hoành tráng lắm, nhưng ta còn nghe được một chuyện. Lão gia với phu nhân thật ra không thích cô con dâu sắp vào cửa này đâu.”
“Sao lại thế?”
“Ta chỉ nói cho các ngươi nghe thôi đấy, đừng có truyền ra ngoài. Triệu lão gia với phu nhân chỉ có mỗi một đứa con trai, đương nhiên muốn con mình cưới một cô nương môn đăng hộ đối. Nhưng thiếu gia lại không có chút tình ý nào với thiên kim tiểu thư mà lão gia phu nhân nhìn trúng. Cách đây không lâu, trên đường từ Vân Lĩnh Châu về sau khi thăm ông nội, thiếu gia đã cứu một cô nương bị sơn phỉ đuổi bắt.”
“Cô nương đó là người thế nào?”
“Nghe nói là con gái của một tiên sinh dạy học. Trên đường đi tìm người thân thì gặp phải sơn phỉ, cha mẹ đều bị chúng giết, chỉ có nàng ấy may mắn chạy thoát. Ta nghe người ta nói cô nương ấy đẹp lắm. Có khi chính vì gương mặt quá đẹp nên mới khiến cha mẹ nàng ấy gặp họa. Theo ta thấy, phụ nữ đẹp quá cũng là tai họa, lời này cũng không phải không có lý.”
Người đàn bà to béo đang nói hăng say thì bị người bên cạnh huých một cái, còn nháy mắt ra hiệu.
Bà ta lúc này mới nhận ra, trên mặt lộ vẻ ngượng ngùng: “À… Kiều nương tử, ta không có ý gì đâu, ngươi đừng hiểu lầm.”
Kiều Doanh bỏ rau đã nhặt xong vào giỏ, bưng giỏ đứng dậy, cười nói: “Vừa rồi ta chỉ lo làm việc, không để ý Ngô thẩm nói gì.”
Ngô thẩm cười gượng. Đợi Kiều Doanh đi khỏi, bà ta mới oán trách người bên cạnh: “Sao ngươi không nhắc ta?”
Người kia liếc bà ta: “Ta đã nháy mắt với ngươi bao nhiêu lần rồi, là ngươi không để ý. Ngươi cứ phải nói câu phụ nữ đẹp là tai họa, ta muốn ngăn cũng không kịp. Yên tâm đi, Kiều nương tử vừa nhìn đã biết là người dễ tính. Người ta đã bảo không nghe thấy thì tức là không muốn so đo với ngươi.”
Ngô thẩm lại lẩm bẩm: “Một tiểu cô nương xinh đẹp thế kia, sao lại đến đây làm việc cùng chúng ta? Tìm một người đàn ông giàu có mà lấy, sống sung sướng không tốt hơn sao? Chắc chắn là bị cái tên huynh trưởng có bộ dạng kỳ quặc kia kéo chân.”
Người bên cạnh lắc đầu, cũng không đáp lời.
Kiều Doanh đem đồ vào bếp, sau đó mới đi ra ngoài. Nàng bước đến dưới bóng cây, nhét một miếng đồ ăn vào tay thiếu niên đang ngồi yên nơi đó, lắng nghe tiếng gió và tiếng lá cây xào xạc.
Thẩm Thanh Ngư ngồi trên bậc thềm, một tay vẫn cầm cây gậy mù bằng gỗ mun. Hắn không hỏi nàng vừa nhét thứ gì vào tay mình, vẫn cứ thuận tay đưa lên miệng cắn một miếng. Cảm giác giòn tan, vẫn là vị ngọt quá mức quen thuộc.
Kiều Doanh ngồi xổm trước mặt hắn, tò mò hỏi: “Bánh đậu phộng đấy, ngon không?”
Thẩm Thanh Ngư nói: “Cũng được.”
Hắn thường xuyên mỉm cười, nhưng thật ra trong lòng lại hờ hững với mọi thứ.
Kiều Doanh ngồi xuống bên cạnh hắn, đấm đấm đôi chân hơi mỏi, miệng lẩm bẩm: “Ngươi thật là khó chiều.”
Thẩm Thanh Ngư quay mặt về phía nàng: “Khó chiều sao?”
Cứ như thể chỉ cần nàng gật đầu, hắn sẽ lập tức hỏi cho ra lẽ.
Kiều Doanh chống hai tay lên cằm nhìn hắn, lời đến miệng lại đổi hướng: “Nhưng người đẹp thì khó chiều một chút cũng là chuyện bình thường.”
Thẩm Thanh Ngư khẽ bật cười: “Lời ngươi nói cũng có lý.”
Hắn vừa định cắn thêm một miếng bánh đậu phộng thì miếng bánh đã bị người ta giật mất.
“Được rồi, nếu gặp món không thích ăn thì ngươi có thể không ăn.”
Nụ cười nơi khóe môi Thẩm Thanh Ngư hơi cứng lại.
Nghe tiếng Kiều Doanh nhai bánh rôm rốp bên cạnh, một lúc sau, hắn chậm rãi hạ bàn tay đang lơ lửng giữa không trung xuống. Đầu ngón tay còn dính vụn bánh hơi miết qua lại, nhất thời không hiểu nổi rốt cuộc từ lúc nào trong lòng mình lại nảy ra một cảm giác khó chịu kỳ lạ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)