Nghe nói người bị cọp vồ chết sẽ hóa thành ma cọp vồ, bị cọp sai khiến, chuyên dụ những người vô tội khác đến làm mồi cho nó.
Bốn chữ “tiếp tay cho giặc” cũng từ đó mà ra.
“Vậy nên, con của Vương Đại Lang và Tam Nương đã bị hổ tha đi ăn thịt. Có lẽ hai người họ lên núi tìm con, rồi cũng chết dưới móng vuốt của hổ, sau đó mới hóa thành ma cọp vồ.”
Kiều Doanh ngồi trên giường trong phòng khách điếm, bàn chân sưng vù ngâm trong chậu nước thuốc. Nàng nhìn thiếu niên áo xanh tóc trắng ở cách đó không xa, nói ra suy đoán trong lòng.
Thẩm Thanh Ngư ngồi trên ghế, buồn chán vuốt ve chiếc chén trà đặt trên bàn, khẽ cười: “Có lẽ vậy.”
Hắn không mấy tò mò về lai lịch của người khác, cũng không hứng thú với những nỗi khổ hay khó khăn của họ. Chỉ có khoảnh khắc giết người, hắn mới cảm thấy đôi chút thích thú.
Kiều Doanh được Thẩm Thanh Ngư đưa tới khách điếm này. Trên người nàng có không ít vết trầy xước, nhưng nghiêm trọng nhất vẫn là đôi chân. Chưởng quầy là người tốt bụng, lấy thuốc trị thương do va đập ra, nói rằng thứ này chữa vết thương ngoài da rất hiệu quả.
Theo lẽ thường, nữ tử không thể cởi giày tất trước mặt nam nhân, để lộ đôi chân của mình. Nhưng Thẩm Thanh Ngư không nhìn thấy, huống hồ Kiều Doanh đã mơ hồ cảm nhận được một điều không lành.
Thiếu niên trông không có vẻ gì nguy hiểm này, không khác nào một con rắn độc đang ẩn mình chờ thời cơ. Mà không biết vì nguyên do gì, nàng lại bị hắn để mắt tới.
Kiều Doanh đã tận mắt chứng kiến cách hắn giết đám ma cọp vồ và hổ yêu, biết rõ mình tuyệt đối không phải đối thủ của hắn, thế nên dứt khoát mặc kệ mọi chuyện đến đâu thì đến. Chỉ cần giữ được mạng, chuyện gì cũng có thể tính sau.
Dù sao nàng đoán hắn cũng chỉ nhất thời tò mò về mình. Đợi đến khi sự tò mò ấy biến mất, hắn cũng sẽ không còn hứng thú nữa.
Việc Kiều Doanh cần làm chỉ là chờ đến ngày đó.
Nàng tò mò hỏi: “Nhưng hình như bọn họ không thể rời khỏi phạm vi của tấm bia đá, tại sao vậy?”
“Có người để lại một đạo kiếm ý, hóa thành màn chắn. Yêu quỷ bên trong không thể bước ra. Đáng tiếc người đó cũng đã đến lúc sức cùng lực kiệt, chỉ có thể để lại một màn chắn như thế.”
Thì ra những vết kiếm trên tấm bia đá là từ đó mà ra.
Kiều Doanh hơi căng thẳng: “Trên đời này có rất nhiều yêu ma quỷ quái sao?”
Hắn cười: “Ừ, rất nhiều.”
Kiều Doanh bất giác rùng mình, đưa tay xoa xoa cánh tay. Những yêu ma quỷ quái ấy ngày thường trông không khác gì người thường, nếu không phải người có bản lĩnh đặc biệt thì thật sự rất khó nhận ra.
Nàng lại nhìn thiếu niên trong ánh nến. Hắn tóc trắng như tuyết, làn da trắng nõn không tì vết. Nếu không phải đôi mắt không thể nhìn thấy, hắn quả thật giống một người ngọc hoàn mỹ không chút khuyết điểm.
“Ngươi đã sớm nhận ra nhà đó có vấn đề, cũng sớm đoán được ta sẽ rơi vào tay bọn họ.”
Thẩm Thanh Ngư thản nhiên gật đầu: “Ừ.”
Yêu ma phần lớn đều tham lam. Dù biết có nguy hiểm, chúng vẫn không nỡ buông bỏ. Đối với chúng, Kiều Doanh quả thực là một món mồi ngon khó cưỡng.
Kiều Doanh cụp mắt, khẽ thở dài.
Thẩm Thanh Ngư hỏi: “Ngươi khôch tức giận sao?”
“Ta tức giận chuyện gì?”
“Rõ ràng ta có thể nhắc ngươi, để ngươi tránh khỏi nguy hiểm.”
Kiều Doanh nói: “Nhưng cuối cùng ngươi vẫn quay lại cứu ta, không phải sao?”
Nụ cười dịu dàng nơi khóe môi Thẩm Thanh Ngư nhạt đi.
Kiều Doanh dùng chân nghịch nghịch nước trong chậu, miệng vẫn nói: “Người muốn giết ta đâu phải ngươi. Chúng ta vốn chỉ là người dưng gặp nhau giữa đường, không thân thích cũng không họ hàng. Cho dù ngươi đứng nhìn ta chết cũng không có gì đáng trách. Nhưng ngươi đã quay lại, còn cứu ta, ta đương nhiên phải cảm ơn ngươi.”
Không khí trong phòng như ngưng lại trong chốc lát.
Thẩm Thanh Ngư bỗng nhiên mất hứng. Hắn chống cằm bằng một tay, khóe môi vốn luôn cong lên giờ cũng không còn vui vẻ, chỉ là nói: “Không thú vị.”
Kiều Doanh liếc hắn một cái, ung dung cầm khăn lau khô chân, đẩy chậu nước sang một bên rồi nằm xuống giường, kéo chăn lên và nhắm mắt lại.
Không bao lâu sau, trên mặt nàng bỗng có thứ gì mềm mại lướt qua, cảm thấy hơi ngứa.
Kiều Doanh đưa tay túm lấy thứ đang nghịch ngợm ấy. Vừa mở mắt ra, nàng giật mình nín thở trước gương mặt gần ngay trước mắt này. Mấy sợi tóc trắng nàng đang nắm trong tay càng khiến cảm giác ấy trở nên kỳ lạ.
Không biết từ lúc nào Thẩm Thanh Ngư đã ngồi bên giường, đang cúi người lại gần nàng. Thân hình hắn trông có vẻ mảnh khảnh, nhưng so với nàng lại cao lớn hơn rất nhiều.
Ít nhất khi hắn cúi xuống, mái tóc trắng xõa ra như một tấm lưới phủ lên người nàng, hòa cùng bóng tối, gần như bao trọn lấy nàng, tựa một chiếc lồng vô hình giam nàng lại. Khoảng cách gần như vậy cũng đủ để hắn thong thả nhìn ngắm từng đường nét trên gương mặt nàng.
Kiều Doanh thậm chí còn nảy sinh một ảo giác rằng hắn có thể xuyên qua dải lụa trắng che mắt, thật sự nhìn thấy gương mặt nàng, hơn nữa còn vừa vặn chạm phải ánh mắt nàng.
Cả người nàng căng cứng, nhưng không có chỗ nào để trốn.
“Ngươi làm gì vậy?”
“Vì sao ngươi có thể bình tĩnh đến thế?”
Kiều Doanh: “Hả?”
“Ngươi không sợ ta sao?”
Hắn bật cười. Giọng cười trong trẻo, vui vẻ không khác nào một thiếu niên mười sáu, mười bảy tuổi bình thường.
Kiều Doanh cảm nhận được hơi thở của hắn. Người trông lạnh lùng như ngọc này, hóa ra hơi thở cũng ấm nóng.
Hắn nói: “Ngươi thật kỳ lạ.”
“Vậy là ngươi càng hứng thú với ta hơn rồi?”
Hắn gật đầu, khóe môi nở nụ cười: “Ừ, ta càng thấy hứng thú với ngươi hơn.”
“Vậy xem ra tạm thời mạng ta vẫn còn giữ được.” Kiều Doanh thở phào nhẹ nhõm, thoải mái nói: “Muộn lắm rồi, ta mệt quá, muốn ngủ. Được không?”
“Được.”
Kiều Doanh còn tưởng hắn sẽ sang phòng khác nghỉ ngơi, nào ngờ Thẩm Thanh Ngư lại nằm nghiêng ngay bên cạnh nàng.
Một tay hắn chống đầu, ngón tay trắng nhợt chạm vào một lọn tóc đen đang xõa trên giường, thong thả quấn quanh đầu ngón tay. Khóe môi hắn vẫn vương ý cười, tâm trạng dường như rất vui vẻ.
Trước đây sao nàng lại không nhận ra hắn hình như có chút vấn đề nhỉ?
Kiều Doanh tự ngẫm lại một lát, nhưng nghĩ mãi cũng không ra đáp án, thế là nàng cũng không làm khó mình nữa. Nàng chia một nửa chăn cho hắn, đắp lên người hắn, khỏi để hắn bị cảm rồi tâm trạng không tốt lại tìm nàng gây chuyện.
Sau đó, nàng yên tâm nhắm mắt. Không bao lâu đã chìm vào giấc ngủ.
Nàng quả thật vô tư không giống ai. Hơi thở đều đặn, hàng mày giãn ra, ngủ ngon lành.
Thẩm Thanh Ngư nắm lấy một lọn tóc của nàng, dùng ngọn tóc khẽ quệt lên mặt nàng. Người trong mộng khó chịu, giơ tay gạt phăng tay hắn ra.
Hắn không những không giận, khóe môi còn lại nở nụ cười dịu dàng.
“Đúng là kỳ lạ.” Hắn lẩm bẩm, gọi tên nàng: “Kiều Doanh.”
Thẩm Thanh Ngư đổi tư thế nằm, trong chăn mò được bàn tay nàng. Cũng giống hệt đêm hôm đó, khi nàng nắm tay hắn chạy khỏi địa lao, bàn tay ấy ấm áp có phần quá đáng.
Hắn khẽ thì thầm bên tai nàng: “Chẳng lẽ ngươi là một kẻ ngốc sao?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)