Gió đêm gào thét, quất vào da thịt đến rát buốt.
Kiều Doanh không dám dừng lại, nhưng tiếng động phía sau mỗi lúc một gần.
Giữa những bóng cây, hai đôi mắt xanh lục tựa ma quỷ nhanh chóng áp sát. Chúng nhìn chằm chằm cô gái đang chạy trốn, không khác nào nhìn một miếng mồi ngon, chỉ hận không thể nuốt chửng nàng vào bụng.
Vừa nhìn thấy tấm bia ranh giới, Kiều Doanh lập tức tăng tốc. Nào ngờ dưới chân bỗng truyền đến một cơn đau nhói, nàng ngã nhào xuống đất, chỉ còn cách tấm bia một đoạn rất ngắn. Nàng ngẩng đầu lên, trước mặt đã xuất hiện hai bóng người.
Vương Đại Lang và Tam Nương vẫn mang dáng vẻ chất phác của người dân lương thiện, không nhìn ra chút nguy hiểm nào. Thế nhưng sắc mặt bọn họ lại trắng bệch như người chết, đôi mắt đục ngầu tràn đầy vẻ chết chóc.
Tam Nương nói: “Ngươi không phải nói cô nương này không có tâm cơ, rất dễ lừa sao? Sao nàng ta lại tinh ranh như vậy, suýt nữa đã chạy thoát rồi?”
Sắc mặt Vương Đại Lang hơi khó coi.
“Không phải đã kịp chặn lại rồi sao?”
“Chỉ thiếu chút nữa thôi là nàng ta chạy ra ngoài rồi. Khó khăn lắm mới chờ được một thân xác tốt như thế, nếu nàng ta chạy mất, con chúng ta còn phải đợi đến bao giờ mới lớn được?”
Đứa bé trong tã cất tiếng ê a hai lần, như thể đang phụ họa lời mẹ.
Kiều Doanh lén bốc một nắm đất dưới chân, rồi chống tay đứng dậy. Nàng không để ý vết trầy xước, khập khiễng lùi về sau, cảnh giác hỏi: “Rốt cuộc các ngươi muốn làm gì?”
Tam Nương lại nở nụ cười.
“Kiều cô nương, đừng căng thẳng, chúng ta không muốn hại ngươi. Thật ra, chúng ta đều rất thích ngươi.”
Vương Đại Lang cũng cười.
“Suốt mấy chục năm nay, ta và Tam Nương vẫn luôn nghĩ xem con mình sau này lớn lên sẽ trông thế nào. Đến khi nhìn thấy ngươi, chúng ta đã có câu trả lời.”
Đứa bé vươn tay, đôi mắt tròn xoe nhìn chằm chằm Kiều Doanh, trên khuôn mặt nhỏ nhắn hiện lên một nụ cười kỳ quái.
Tam Nương nói: “Ngươi nhìn xem, nữ nhi chúng ta cũng rất thích ngươi. Ngươi đã mất hết ký ức, không biết nhà mình ở đâu, vậy thì ở lại đây, trở thành người một nhà với chúng ta đi. Ta và Đại Lang nhất định sẽ đối xử tốt với ngươi.”
Kiều Doanh đã hiểu, hai kẻ này muốn chiếm lấy thân xác của nàng.
Vừa nghĩ đến câu “mấy chục năm” mà bọn chúng nói, nàng chỉ cảm thấy da đầu tê dại.
Hai vợ chồng này trông vẫn còn rất trẻ, đứa bé cũng chỉ mới hai ba tháng tuổi, trên người hoàn toàn không có dấu vết của năm tháng.
Bọn chúng không phải người.
Kiều Doanh cố kéo dài thời gian.
“Các ngươi đã để mắt đến ta từ lâu rồi. Cố ý bảo ta xuống xe ở ngã rẽ, đi theo con đường nhỏ kia, thật ra là muốn lừa ta quay lại đây.”
Vương Đại Lang cười hiền lành.
“Quả nhiên ngươi rất tinh ý. Ngươi và công tử kia trông không giống huynh muội chút nào. Ta đã nghe lén được cuộc nói chuyện của hai người, biết các ngươi phải đi hai nơi khác nhau. Chúng ta chỉ đang đánh cược xem ngươi có một mình quay trở lại hay không.”
“May mà ngươi đã quay lại, còn công tử kia không đi cùng. Hắn bỏ mặc ngươi rồi, như vậy càng tốt.”
Tam Nương vuốt ve khuôn mặt nhỏ của đứa trẻ, cố nén vẻ kích động.
“Con à, không bao lâu nữa ngươi sẽ có một thân xác mới, có thể lớn lên thành một cô nương xinh đẹp rồi.”
Tam Nương mất kiên nhẫn: “Đại Lang, ra tay đi.”
Vương Đại Lang vừa nhào tới, Kiều Doanh lập tức hất nắm đất vào mặt hắn, khiến hắn nhất thời không mở nổi mắt.
Tam Nương cau mày: “Đúng là đồ vô dụng.”
Móng vuốt mọc ra trên tay nàng ta, cả người lao về phía Kiều Doanh.
Kiều Doanh chật vật né sang bên, rồi lại ngã xuống đất. Nhưng ý muốn sống mãnh liệt không cho phép nàng chết ở đây. Nàng nhặt một hòn đá ném về phía Tam Nương, nhanh chóng bò dậy. Ngay khi sắp bước qua tấm bia ranh giới, một bàn tay chợt túm lấy chân nàng.
Vương Đại Lang tứ chi chấm đất, giờ đây trông hắn không còn giống con người nữa mà giống hệt một con thú. Một bàn tay mọc móng vuốt của hắn túm chặt lấy chân Kiều Doanh, móng vuốt gần như xuyên vào da thịt, vô cùng đau đớn.
Hắn dùng sức kéo mạnh.
Cơ thể Kiều Doanh mất thăng bằng, bị kéo ngã ngửa ra sau. Cả người nàng đau nhức, nhưng vẫn không chịu bỏ cuộc. Hai tay nàng bám chặt lấy tấm bia, liều mạng chống lại sức kéo phía sau.
Một con kiến nhỏ bé cố chống lại dã thú mạnh hơn mình vô số lần, ý chí sống còn ấy thoạt nhìn thật nực cười, nhưng lại càng khiến người ta tức tối.
Tam Nương bế đứa trẻ, chậm rãi đi đến bên cạnh Kiều Doanh rồi ngồi xổm xuống. Ánh mắt nàng ta như có chút thương hại, nhẹ nhàng khuyên nhủ: “Ngươi cần gì phải khổ sở như vậy? Ngoan ngoãn theo chúng ta về, trở thành người nhà của chúng ta không phải tốt hơn sao?”
Kiều Doanh dùng cả hai tay bám chặt lấy tấm bia. Nàng ngẩng đầu lên, chỉ thốt ra một chữ: “Cút!”
Tam Nương sửng sốt, sau đó thẹn quá hóa giận.
“Một cô nương xinh đẹp như ngươi mà lại nói những lời thô lỗ như vậy, thật không ra thể thống gì.”
Nàng ta rảnh một tay, túm lấy tay Kiều Doanh, từng chút từng chút cạy những ngón tay đang bám chặt lấy tấm bia.
Tam Nương cười.
“Ngươi có cố đến mấy cũng chỉ uổng công thôi, không ai cứu được ngươi đâu. Nếu không phải tên mù kia đã đi trước, ta còn không có được cơ hội tốt thế này.”
Đột nhiên, tiếng xé gió vang lên.
Tam Nương chỉ cảm thấy sau gáy lạnh toát. Nàng ta còn chưa kịp quay đầu, cây gậy đã thuận thế đè xuống, mang theo sức mạnh không thể chống lại, ép nàng ta nằm bẹp xuống đất.
Tam Nương cố bò dậy, nhưng thứ đang đè trên đầu nàng ta nặng tựa ngàn cân. Nàng ta giống như con mồi bị đóng đinh xuống đất, ngay cả sức giãy giụa cũng không còn.
Thiếu niên áo xanh đứng đó, một lọn tóc bạc phất qua dải lụa trắng che mắt. Đầu cây gậy dò đường bằng gỗ mun trong tay hắn nhẹ nhàng chạm lên người đang nằm dưới đất. Khóe môi hắn mang theo nụ cười nhàn nhạt, cả người dịu dàng như làn gió dưới trăng.
Giọng hắn vẫn ôn hòa: “Hình như ta nghe thấy có người nhắc đến ta.”
Kiều Doanh kinh ngạc kêu lên: “Thẩm Thanh Ngư!”
Nụ cười nơi khóe môi Thẩm Thanh Ngư sâu thêm vài phần. Dải lụa trắng che mắt tuy không cho hắn nhìn thấy, nhưng không hề làm mất đi vẻ dịu dàng ấy.
“Kiều cô nương, chúng ta lại gặp nhau rồi.”
Tam Nương bị ép nằm dưới đất không thể nhúc nhích, hét lớn lên: “Đại Lang!”
Vương Đại Lang lao ra như một bóng thú.
Chân Kiều Doanh được thả ra, cảm giác bị kéo mạnh cũng đột nhiên biến mất. Nàng dùng đôi tay đã trầy đến bật máu chống xuống đất, vừa ngồi dậy thì trước mắt đã xảy ra một cảnh khiến nàng kinh hãi.
Cây gậy trong tay Thẩm Thanh Ngư xoay một vòng nhẹ nhàng, đầu gậy chuẩn xác đánh vào cổ tay Vương Đại Lang.
“Rắc!”
Cánh tay Vương Đại Lang bị bẻ ngoặt theo một góc kỳ quặc. Hắn còn chưa kịp kêu đau, cổ đã bị bẻ gãy. Cái đầu rơi xuống đất, máu từ cổ tuôn ra.
“Đại Lang!”
Tam Nương đau đớn gào lên. Nàng ta đặt đứa trẻ xuống rồi lập tức bật dậy, từ phía sau vung dao chém vào gáy Thẩm Thanh Ngư.
Thẩm Thanh Ngư nghiêng người tránh được, sau đó trở tay đâm cây gậy vào ngực nàng ta.
Động tác của hắn từ đầu đến cuối vẫn thong thả, như thể cố tình cảm nhận từng cơn co giật của đối phương. Nụ cười nơi khóe môi càng sâu hơn, đến dải lụa trắng che mắt dường như cũng nhuốm thêm một vẻ kỳ dị.
Rõ ràng hắn không nhìn thấy, nhưng cách hắn ra tay lại chuẩn xác đến đáng sợ.
Ngực Tam Nương bị đâm thủng, vậy mà nàng ta vẫn chưa chết. Nàng ta chật vật lùi về sau, trốn vào bóng tối.
Thẩm Thanh Ngư lại từng bước tiến tới.
Kiều Doanh vội lên tiếng: “Khoan đã, Thẩm Thanh Ngư, đừng bước vào!”
Nhưng hắn chỉ cười, bình tĩnh bước qua tấm bia ranh giới.
Hắn chỉ hơi ngước mặt lên, “nhìn” về phía bóng cây.
Một luồng khí lạnh lập tức lan ra, ép bóng người đang trốn trong bóng tối phải hiện nguyên hình.
Tam Nương ngã nhào xuống đất. Nàng ta còn chưa kịp phản ứng, cây gậy đã nhẹ nhàng chạm vào đầu gối.
Lại một tiếng xương gãy vang lên.
Tam Nương đau đớn kêu gào.
Thẩm Thanh Ngư mỉm cười: “Ngươi hình như quên mất lời ta từng nói với ngươi.”
“Không! Xin ngươi tha cho ta! Ta cũng không muốn hại người, nhưng ta không còn cách nào khác, thật sự không còn cách nào khác...”
“Ngươi có nỗi khổ riêng thì liên quan gì đến ta?” Thẩm Thanh Ngư cười nhạt, hơi cúi đầu.
Tam Nương đoán được chuyện gì sắp xảy ra. Hai đầu gối đã nát, nàng ta chỉ có thể bò dưới đất, hoảng loạn cầu xin: “Đừng làm hại con ta! Xin ngươi, đừng làm hại con ta!”
Thẩm Thanh Ngư khẽ cười.
Ngay trước mặt Tam Nương, hắn giẫm một chân lên chiếc tã đặt dưới đất.
“Đứa bé” bên trong lập tức biến đổi. Nó chống cả tay lẫn chân, bò ra như một con thú. Rồi thân hình dần dần lớn lên, cuối cùng biến thành một con hổ lớn có trán trắng và đôi mắt xếch.
Đáng tiếc nó còn chưa chạy được mấy bước thì đã bị khí lạnh bao phủ. Băng giá nhanh chóng phủ kín toàn thân, nhốt chặt nó như một chiếc lồng khiến nó không thể cử động.
Kiều Doanh ngơ ngác nhìn tất cả những chuyện trước mắt.
Rốt cuộc đây là thế giới kỳ quái gì vậy?
“Con ta... con ta...”
Tam Nương ngẩn ngơ nhìn con hổ trước mặt. Trong mắt nàng ta, đó không phải thú dữ, mà vẫn chỉ là đứa con của mình.
Thiếu niên chậm rãi bước ra từ phía sau lớp băng. Hắn thong thả tiến lại gần, trên mặt vẫn mang nụ cười. Trước mặt người mẹ “đáng thương” này, sự lạnh lùng của hắn càng lộ rõ.
“Một con ma cọp vồ đáng thương.”
Không đợi đối phương đáp lại, cây gậy đã giáng xuống đầu Tam Nương.
Tiếng xương vỡ vang vọng giữa màn đêm.
Tam Nương đổ xuống vũng máu, khuôn mặt méo mó, đôi mắt mở to đỏ ngầu, nhưng không còn chút động tĩnh nào nữa.
“Rào rào” mấy tiếng.
Con hổ bị băng giá bao phủ lập tức vỡ vụn từng mảnh, rồi hóa thành sương nước tan biến.
Hai cái xác dưới đất trong chớp mắt cũng hóa thành xương trắng.
Kiều Doanh lại nhích người ra xa, tránh khỏi đống xương, người nổi da gà, lạnh sống lưng.
Bóng tối theo gió phủ xuống, dễ dàng bao trùm lấy cả người nàng.
Kiều Doanh ngước mắt lên.
Thiếu niên đứng giữa lớp sương lạnh, áo xanh bị gió đêm thổi khẽ lay động, mái tóc bạc vương những mảnh sáng vụn của ánh trăng. Dải lụa trắng che mắt càng khiến đường nét dưới cằm của hắn thêm thanh tú.
“Thế gian này rất nguy hiểm, đúng không?”
Kiều Doanh căng thẳng nuốt nước bọt, chậm rãi gật đầu.
“Đúng.”
Kiều Doanh mấy lần lén ngước mắt nhìn hắn, quan sát vẻ mặt của hắn. Cuối cùng, nàng chỉ có thể thử dò hỏi: “Ta đi cùng ngươi, từ nay không tách ra nữa, được không?”
Nghe vậy, nụ cười nơi khóe môi Thẩm Thanh Ngư từ từ lan rộng, mang theo vẻ ấm áp chân thật hơn lúc trước.
“Rất tốt.”
Trăng đã lên giữa trời, gió đêm cũng càng lạnh hơn.
Kiều Doanh ôm cây gậy dò đường trong tay, ngón tay hơi run. Nàng không nhịn được lại ngẩng lên nhìn thiếu niên đang bế mình. Đường nét dưới cằm mềm mại, tinh xảo, dung mạo đẹp đến mức có phần kỳ quái.
Như cảm nhận được ánh mắt của nàng, thiếu niên hơi cúi đầu, khóe môi lại cong lên vui vẻ.
“Ta biết mà, vì ta đẹp nên ngươi lại nhìn ta.”
Kiều Doanh cứng họng.
Phía sau là tấm bia ranh giới của trấn Phượng Hoàng, nhưng lúc này đã phủ một màn sương, mọi thứ trở nên mờ mịt không rõ. Thế nhưng cảnh tượng giết chóc tàn khốc vừa rồi vẫn còn in rõ trước mắt nàng.
Thật kỳ lạ, cách hắn giết người lạnh lẽo đến vậy, nhưng vòng tay hắn lại ấm áp.
Cuối cùng Kiều Doanh thở dài, cơ thể đang căng cứng cũng dần thả lỏng.
Thôi vậy, dù sao nàng nghĩ mãi cũng không hiểu nổi, chi bằng cứ mặc kệ đi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)